Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2463 lượt.
hiết), tiểu tâm can (tiểu yêu thương). Cô cũng muốn thử dùng mấy kiểu xưng hô đó với anh, nhưng sau khi cân nhắc đến thái độ đáp lại của ai, cô chỉ đành bỏ qua.
“Hử?” Anh đang bận nhét đồ ăn vào trong miệng cô, đối với cách xưng hô của cô cũng không có bất kì phản đối nào, trái lại, anh chính là người bảo cô loạn luân cùng anh, thế nên, trên cái phương diện này, bọn họ đều làm tốt như nhau.
“Em có một câu muốn hỏi anh.” Cô quyết định học thói quen nói ra những điều thắc mắc trong lòng.
Anh hất cằm lên, rất hào phóng cho cô hỏi.
“Tại sao anh muốn chuyển đi?” Được rồi, cô thừa nhận cô rất hóng chuyện. Bà chủ câu lạc bộ đã treo miệng cô lên đến tận bây giờ rồi. Cô thực sự đang rất nghiêm túc, rất khẩn thiết muốn điều đó. Cô cảm giác có một ẩn ý gì đó rất lớn bên trong chuyện này.
“...” Anh nhướn mày lên, lặng lẽ rời ánh nhìn, đưa mắt sang chỗ khác, qua một lúc rất lâu mới cúi đầu nhìn cô, “Em ăn no chưa?”.
“Ừm! Bụng em từ nãy giờ đã rất căng rồi.”
“Ăn no rồi thì qua đây bán mạng!” Anh vẫn cho rằng không nên nói nhiều những lời thừa thì sẽ tốt hơn.
“...” Anh vừa trả lời câu hỏi của cô sao? Hình như không phải? Anh muốn kéo cô đi đâu mà bán mạng đây. Dù anh muốn “ăn miệng” của người khác, thì cũng không cần nhanh như vậy chứ?
“Này, bọn họ định đi đâu đó, cậu kéo tôi đến chỗ này, chính là muốn tôi giúp cậu bám đuôi họ sao?” Nguyễn Di Phấn lườm Hạ Phạn Đoàn đang cười rất quái dị một cái. Tuy những lời bọn họ nói với bố, cô bé nghe không hiểu lắm, nhưng cô bé vẫn theo cậu ta chạy đến đây. Hơn nữa, bây giờ cô bé cũng đang rất muồn biết: “Bố cậu rốt cuộc vì sao muốn chuyển nhà vậy?”.
Phạn Đoàn ngồi bên cạnh chiếc bàn nhỏ, tay chống cẳm, chân lắc lư: “Cậu muốn nghe lý do sinh lý hay lý do tâm lý?”.
“Tôi muốn nghe lý do bình thường!”
“Thứ nhất bố tôi không phải là Liễu Hạ Huệ*, thứ hai bố tôi lại chẳng phải là anh hàng xóm nhà chị Hồ.” [* Liễu Hạ Huệ tên thật là Triền Cầm, tự là Quý, người đất Liễu Hạ thuộc nước lỗ thời Xuân Thu, nổi tiếng là người chính nhân quân tử. Tương truyền rằng Liễu Hạ Huệ một hôm dừng chân nghỉ qua đếm trước cổng thành, có một phụ nữ cũng đến trú chân. Trời lạnh người phụ nữ này bị cảm lạnh rét cóng, Liễu Hạ Huệ liền cởi áo khoác mình ra khoác lên người cô ta rồi ôm vào lòng để cô ta hết lạnh, mà trong lòng không hề có một chút tà tâm. Lại có lần Liễu Hạ Huệ ngồi xe ngựa với đàn bà, đi cả quãng đường dài mà mắt ông chỉ nhìn thẳng chứ không hề liếc ngang lần nào.'>
“Hả?
“Nghe không hiểu ư?” Cậu không thể nói rõ hơn được nữa, bố biết rằng chị ấy đã không thể chiều chuộng được nữa rồi, nhưng mà, nếu cứ tiếp tục ở bên cạnh chị ấy, nhìn chị ấy dao dao động động, có lẽ ông ấy sợ khống chế không được, sẽ muốn xui xẻo cho chị ấy xem. Hơn nữa, sống chung trong một mái nhà, hì hì, đàn ông mà, chắc chắn là, khụ!
“Hôm nay tôi đa nghe quá nhiều thứ khó hiểu rồi, vậy mà cậu còn nói những lời lung tung loạn xị này cho tôi nghe.”
“Nghe không hiểu cũng chẳng sao, hai ngày nữa mình phải lên tàu rồi, muốn đến tiễn mình không?”
“Chẳng biết vừa rồi là ai nói, không muốn bản tiểu thư quản, hừ!”
“Cậu có hiểu cái gì gọi là ‘muốn cự tuyệt còn nghênh đón’, ‘muốn nói lại thôi’, ‘muốn...’”
“Được rồi, tôi biết điểm văn của cậu được mười rồi, nhưng mà điểm toán của cậu cũng chỉ được hai mà thôi.”
“Hì hì, nhìn bố tôi là biết, làm thiếu chủ chưởng môn thì không cần dùng toán.” Toán của bố còn tệ hơn cậu nhiều.
Tiễn biệt
“Chị Hồ! Có cuốn tiểu thuyết ngôn tình nào kết thúc không phải là đại đoàn viên không?”
“Kết thúc không phải là đại đoàn viên? Vậy còn gọi gì là tiểu thuyết ngôn tình nữa!”
Hai ngày sau, tại sân ga...
Gần cuối năm rồi nên người tới sân ga nhiều như kiến, dáng vẻ nào cũng đều có, cho nên, cứ coi như trong phòng đợi có hai người một lớn một nhỏ mặc áo choàng trắng dài như đạo sĩ, cũng không có gì là kì quái cả. Thế nhưng nếu như vị đạo sĩ đại nhân kia đừng có phong trần giống như một trai bao thì việc anh ăn mặc thế này sẽ tăng thêm được một chút tin cậy rồi. Với cái bộ dạng mê hoặc như thế, làm sao người ta tin được anh có thể thu yêu trừ tà cơ chứ? Bản thân anh giống như một yêu vật vậy, lại còn là cái loài yêu vật mê hoặc lòng người.
Cái gì gọi là bụng bản thiếu gia đói rồi, nghe thế nào cũng cảm thấy câu này rất khiêu khích. Xem ra lần sau bố xuống núi, có lẽ không kịp lúc chị Hồ bái đường rồi. Lúc đó, có thể sẽ nhảy luông đến đoạn nhìn thấy cái bụng phình to của chị ấy đứng trước mặt mình.
Hoàn cảnh nguy hiểm rình rập tứ phía thế này, ông lại dám từ bỏ nhân gian? Ừm, thật không Hồ là bố.
Nhưng mà, điều thần kì nhất chính là, không biết bố đã xử lý bố của Di Phấn và Di Tô thế nào mà ông ta lại để cho bọn họ tới sân ga tiễn cậu hoàn toàn không gặp trở ngại nào, còn phái xe đợi hai vị tiểu thư này ở bên ngoài nữa. Sở trường nhất của bố chính là mỹ nam kế nhỉ, nhưng mà với bố bọn họ, chắc là bố không dùng chứ.
“Bố, rốt cuộc bố nói với người kia cái gì