Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2485 lượt.

vậy?”
Người đàn ông cúi đầu đọc sách ngồi trên ghế trong phòng đợi tàu, chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi lông mày nhăn lại, như thế anh đã xua hết hình ảnh người đàn ông đó ra khỏi đầu óc của mình rồi. Anh từ trước đến nay không thích nhét những thứ khiến người khác căm ghét vào trong đầu. Ánh mắt anh chuyển động, hơi có lại một chút ấn tượng, anh hình như chỉ nói với người kia một câu.
“Con trai tôi họ Hạ, từ trước đến nay đều không mang họ Nguyễn.”
Lúc đầu khi anh đặt cho cậu cái tên này, chính là đặc biệt muốn tránh xa họ của cậu ta, “Nhuyễn Phạn Đoàn”? Hừ, cái tên này có thể nghe được không?
Có lẽ biểu cảm của anh khi đó không chút hơi ấm nên đã khiến cho ông ta bị dọa rồi.
“Bố, phải lên tàu thôi, xem ra chị ấy ngủ say như chết rồi. Dù gì khi nào nghỉ đông, bố cũng sẽ dùng uy lực của chưởng môn, ép sư bá đưa chị Hồ lên núi chúc mừng năm mới mà.” Đến lúc đó, bụng chị ấy có lẽ vẫn chưa to ra đâu, sẽ không khiến cho bố tức chết đâu. Mà những trưởng lão kia lên núi chúc mừng năm mới trước, rất có khả năng sẽ bị tạo hình tóc mái phóng khoáng tự nhiên của bố cùng khí chất trai bao toát ra từ tất cả các cử chỉ hành động, khiến cho tức chết trước. Bố của cậu đã bị hồng trần làm vấy bẩn rồi! Haizzz!
“Lên tàu thôi!” Anh cầm chỗ hành lý chẳng nhiều nhặn gì, dắt tay Phạn Đoàn bước lên khoang tàu.
“Vâng!” Thằng nhóc vẫy vẫy tay với hai cô bạn gái nhỏ, lật đật cùng ông bố tiên nhân của mình quay lại rừng núi, dẹp bỏ hết những chuyện hồng trần ra khỏi đầu. Nhưng mà, nói gì thì nói, làm gì thì làm, “Bố, chiếc ô giấy của bố đâu?”.
“...”
“Để lại cho chị Hồ rồi sao?” Xem ra bố gạt đi không đủ triệt để rồi.
“...”
“Còn nữa, sáng hôm nay bố quay về nhà sư bá chính là muốn lấy chiếc lò hương chị Hồ giúp bố xác định đường về nhà sao?” Căn bản bố không nỡ gạt đi mà. Kết quả còn nhìn thấy người nào đó ngủ trên giường rất ngon lành, một chút ý thức về chuyện bạn trai hôm nay phải ra đi, gạt hết chuyện thế tục cũng không có. Thật là! May mà bố còn có thể đứng ở bên cạnh giường yêu thương dạt dào nhìn chị ấy một lúc. Đổi lại là cậu, cậu sớm đã đá cho chị ấy một cái rồi.
Hạ Thiên Lưu im lặng xách hành lý, ngồi xuống chỗ ngồi, rút một cuốn sách ra, chống cằm đang muốn tiếp tục nghiên cứu, khóe mắt lại nhìn thấy một người vừa chạy đến sân ga liên tục nhòm ngó. Tạo hình của anh hôm nay cũng thực sự không khó tìm, cô vừa nhìn thấy anh thì chạy gấp gáp hai ba bước một đến, sau đó, bò người lên chỗ cửa sổ bên cạnh anh, gắng sức gõ, chỉ chỉ vào cửa ra bên phải, ra hiệu bảo anh đi đến chỗ cửa toa tàu. Anh đứng dậy, bỏ cuốn sách xuống, đang muốn đi ra cửa toa.
“Từ nhà chị Hồ chạy đến ga tàu phải rất lâu đó. Bố, bố nói xem là ai đưa chị ấy đến vậy?” Hạ Phạn Đoàn nhướn nhướn mày lên, nhắc nhở bố phải phát hiện ra điểm mờ ám này.
Bước chân của anh dừng lại một hồi, sau đó lại cất bước đi về phía cửa toa.
Cô đứng trên sân ga, tay xách một thứ đồ anh nhìn có chút quen mắt, chợt lại nghe thấy tiếng xe lửa đã bắt đầu phun khói. Thực là muốn chết, tối qua vì cô trằn trọc không ngủ được mà hôm nay mới ngủ quá giấc như vậy. Kết quả vừa tình dậy, nghe thấy bố nói, sáng sớm anh đã đứng bên cạnh giường cô, nhìn cô đến hai giờ đồng hồ, nhìn dáng vẻ cô ngủ như chết, xem ra rất muốn bóp chết cô. Không, bây giờ không phải lúc nói chuyện này, có một chuyện rất quan trọng, cô còn phải làm.
“Số điện thoại!” Cô lắc chiếc điện thoại trong tay hét lên với anh: “Anh nói số điện thoại của anh cho em!”.
“...” Anh có chút sững sờ nhìn cô, dường như không ngờ được câu đầu tiên cô nói lại là câu này.
“Em không muốn sau này sẽ không tìm lại được anh, trên núi đó chắc vẫn có sóng chứ? Em mặc kệ, em muốn làm phiền việc tu luyện của anh bất cứ lúc nào!” Thực ra với tạo hình của anh bây giờ, vẫn là hoàn tục luôn thì tốt hơn.
“...”
“Còn có bánh mỳ của cái tiệm bánh khó ăn mà anh thích đây. Thực ra em nghĩ vẫn còn đủ thời gian để cho anh ăn no, nhưng nào ngờ em lại ngủ quên mất. Bánh mỳ cho anh đây, anh ăn no rồi thì đừng tùy tiện tìm người khác mà bán mạng nhé!” Cô bây giờ đã thể nghiệm sâu sắc hàm ý của “bán mạng” rồi.
Cô giơ tay đưa bánh mỳ cho anh, anh lại từ từ khom người xuống, vượt qua chiếc bánh mỳ kia, giữ chặt lấy tay cô.
“Anh làm gì vậy? Em tuyệt đối không muốn giống trong tiểu thuyết ngôn tình, diễn cái vở kịch vớ vẩn kéo tay đuổi theo tàu hỏa gì đó đâu!” Cô đã nghe thấy tiếng ống khói rú u u, nhân viên phục vụ của toa này còn làm gì vậy, không đến đóng cửa lớn đi.
Anh vẫn không thay đổi sắc mặt, mím môi lại thành một đường con không thể tự nhiên hơn. Sự phối hợp giữa vẻ thuần khiết tự nhiên trời phú và khí chất phong trần phát ra sau này, khiến trái tim nhỏ bé của cô co thắt lại rồi không có bản lĩnh, bắt đầu đập loạn trong lồng ngực.
“Thịch, thịch, thịch!”
“Vẫn chưa đủ!”
“Vẫn chưa đủ?” Cái thứ gì vẫn chưa đủ, bánh mỳ ư? Cô mua rất nhiều đó, đủ để nhồi chết anh, tin cô đi!
Anh lắc lắc đầu, đứng ở bên cạnh cửa tàu, kéo chiếc áo choàng, thoải mái ngồi xổm xuống, nắm lấy tay cô đặt lên trên đ


Old school Swatch Watches