Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342685

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2685 lượt.

đang chẳng chút do dự đem thiên tình sử của mình chia sẻ với tình địch. Mặc xác anh ta nói gì, anh gọn lọn kết thúc vở kịch bằng câu thoại hết sức súc tích, nói xong, kéo luôn cô ả xinh đẹp bên cạnh đi ra khỏi quán cà phê.
Người đàn ông kia còn chưa kịp nói hết, hắn ta vằn đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn theo đôi tình nhân. Hắn phân vân không biết nên một mình trút nỗi phẫn uất với trời cao, hay nên đuổi theo. Cuối cùng hắn cũng quyết định chọn cách thứ hai, cất bước chạy ra ngoài cửa.
“Này... Phạn Đoàn...” Hồ Bất Động lay Hạ Phạn Đoàn đang ngây ra như khúc gỗ, mắt vẫn không rời cánh cửa quán cà phê đã đóng chặt.
“Không, chị Hồ, chị tin em đi. Bố em tuyệt đối không phải loại người có thể nói ra những câu đó...”
“Cuối cùng chị cũng cảm thấy bố em có một điểm khiến người ta thích rồi đấy...” Cô ngây ngất nhìn cánh cửa được anh nhẹ nhàng mở ra, sau đó lại bị hất mạnh cái “phập”.
“…” Hạ Phạn Đoàn giật giật khóe miệng, không dám tin vào tai mình nữa. Thậm chí, cậu còn phát hiện chị bán hàng xinh đẹp cùng tất cả sinh vật giống cái có mặt tại đây lúc này đều ngây ngất hệt như cô gái bên cạnh mình. Thế mới biết, con mắt thẩm mỹ của mình hoàn toàn không theo kịp thời đại. “Hóa ra... bọn chị... thích thứ như vậy...” Cướp phụ nữ của người khác, có gì hay chứ? Thực sự không hiểu con gái bây giờ nghĩ gì nữa.
“Ồ... thật nam tính! ‘bây giờ là của tôi rồi’... rất MAN...”
“Này... Chị thích là được rồi... Không cần khách sáo...”
“Còn ngây ra đó làm gì, chưa biết chừng bên ngoài còn có kịch hay để xem. Đi nhanh nào!” Cô lập tức bỏ lại chút tiền lẻ, chộp lấy túi, kéo thằng nhóc chạy ra ngoài. Đã có một chút rồi đấy, xem ra tôi sắp “thích” anh rồi! Anh đợi đó mà nếm mùi xui xẻo đi! Hạ Thiên Lưu!






Thực tập sinh trai bao
“Hừ, cô nghĩ cô có thể yên ổn mà ra khỏi cánh cửa này sao?”
Nào ngờ, cô lại theo dõi anh đến thẳng “hang ổ” trai bao. Trước mặt cô là một ngôi nhà xa hoa. Ánh chiều nhập nhoạng mạ thêm chút ấm áp cho chiếc biển quảng cáo chăng đèn sáng trưng, chút mơ màng, nhã nhặn của hai tia sáng bạc và tím nhạt đan xen nhau làm nổi lên hàng chữ - Câu lạc bộ Bạch Mã...
Hồ Bất Động và Phạn Đoàn há hốc miệng, quay sang nhìn nhau một hồi. Hai người cùng nuốt nước bọt, không thể không “ồ” lên...
“Chị Hồ... bố em... làm... làm... ở đây sao?” Xem chừng bên trong đó còn hấp dẫn hơn nhiều.
“Cô có người quen không? Hay là lần đầu tiên đến?” Anh chàng mặc bộ âu phục màu xám nhạt kia tiếp tục mỉm cười, nhìn cô đã nhấc chân lên nhưng vẫn chần chừ không bước tiếp, liền đưa tay về phía cô. “Có cần tôi đỡ cô không?”
“Đỡ... đỡ một cái bao nhiêu tiền?” Cô còn chưa mê muội đến mức cho rằng trai bao miễn phí, mỗi bước ở đây đều mất tiền, vẫn nên cẩn thận là hơn.
Người đàn ông đó nghe vậy, hơi bất ngờ một chút, rồi bật cười ha hả. “Cô cảm thấy tôi đáng giá bao nhiêu tiền?”
“…” Thật đáng sợ, lại để cô tự nguyện ra giá, quả nhiên là cao thủ.
“Xem ra cô đến đây lần đầu tiên rồi, có cần người giới thiệu không?”
“Nếu... nếu như miễn phí... tôi... tôi sẽ...”
“Vâng...” Người đàn ông kia tiếp tục cười lớn. “Tôi có thể giúp cô tìm một người hướng dẫn miễn phí nhưng cô cũng phải giúp tôi một việc.”
“Giúp việc gì?”
“Đây là nơi trẻ vị thành niên không thể vào, có thể bảo con trai cô tạm thời đứng đợi ở bên ngoài được không?” Anh ta đưa tay chỉ vào cái đuôi phía sau cô, rồi lại chỉ lên cái biểu tượng “H” ở ngay bên cạnh...
“Anh tin em đi, em còn hiểu biết hơn cả các anh chị trên mười tám tuổi ấy!” Hạ Phạn Đoàn khó chịu chau mày. Nó đương nhiên ghét việc bị người ta nghi ngờ về độ trưởng thành của mình.
“…” Anh ta không nói gì thêm, chỉ mỉm cười có chút khó xử, nhìn “bà mẹ tương lai” của thằng nhóc.
“Không sao cả, cứ để nó đứng bên ngoài!” Mẹ thằng nhóc rất nhanh chóng đưa ra sự lựa chọn sáng suốt giữa thằng bé và anh chàng đẹp trai.
“Hả? Chị Hồ, sao chị có thể như vậy? Sao chị có thể để em đứng ngoài?” Phạn Đoàn lập tức tóm lấy áo cô, giật mạnh.
“Đừng giật nữa, có trách thì hãy trách bố em không sinh em ra sớm hơn mấy năm, nếu vậy em đâu cần phải đứng ở ngoài này.” Cô kéo vạt áo của mình lại, nhìn thằng nhóc đang tru tréo phản đối. “Này... chị cho em tiền ăn kem, được không?”
“Thêm một cuốn tiểu thuyết thể loại Tình yêu’ nữa!” “Chấp nhận không?”
“…”
“Chấp nhận!” Cô buồn bã móc ví ra, dùng cách bịt miệng con cái thông dụng của các bậc cha mẹ, dỗ dành nó để tiện làm cái việc không thể cho người khác biết được. Thằng nhóc cầm tiền vui vẻ bỏ đi. Lúc sắp đi còn nói với cô, nó sẽ ngoan ngoãn về nhà, không cần lo lắng cho sự an nguy của nó, rồi tinh quái chớp mắt với cô một cái, bảo cô cứ thoải mái vui vẻ mà hưởng thụ sự ấm áp...
“Anh à, anh xem nó có chỗ nào giống trẻ chưa đầy mười tám tuổi chứ?” Cô chỉ về phía thằng nhóc đang tung tăng chạy đi, nói với anh chàng trước mặt. Mấy chuyện thế này thực ra anh ta quen lắm rồi.
“…” Người đàn ông đó vẫn mỉm cười nhưng rõ ràng ánh mắt thay đổi ít nhiều. Dường như


Insane