XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342450

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2450 lượt.

không muốn xen vào cuộc chiến tranh giữa mẹ con họ, anh sai người đàn ông đang quay lưng về phía cô hút thuốc: “Này, cậu đưa cô đây vào nhé. Một lát nữa tôi còn có khách phải đón”.
Người đàn ông bị sai kia hơi lừ mắt, khó chịu “hừ” một tiếng rồi nói: “Gì chứ! Tôi ra đây là để hút thuốc, muốn dẫn, anh tự đi mà dẫn”.
“Tôi nói này thiếu gia, tốt nhất cậu đừng tỏ thái độ này với tôi. Nếu như tôi báo cáo lại với bà chủ, trừ điểm thái độ làm việc của cậu, cậu sẽ không đủ điểm qua đâu. Cứ chuẩn bị mà cuốn xéo.” Người đàn ông kia lừ mắt, thấp giọng dọa nạt.
“Tần Vĩnh Thi, đừng có ép tôi biến bộ mặt kiếm cơm của anh thành cái gạt tàn thuốc.”
“He he, bộ mặt này của tôi tuy không cao giá bằng Tiểu Thiên Lưu nhưng cũng không rẻ lắm đâu. Cậu cứ thử phá hỏng mặt tôi xem, bà chủ có bắt cậu bán thân mà thay tôi trả nợ không?” Anh chàng Tần Vĩnh Thi thản nhiên nhún vai cười. “Tôi biết, cậu không thích bị bà chủ ép tiếp khách. Nhưng mà, đã đến đây rồi thì cũng nên biết điều một chút, đừng có đập vỡ tấm biển kiếm ăn của chúng tôi.”
“Đập đi càng tốt. Khốn kiếp!” Anh ta gí chân giẫm tắt điếu thuốc, đút tay vào túi quần. “Là mụ tú bà đó muốn tôi làm trai bao ở đây đủ một năm, nếu tôi kiên quyết không làm thì đã cút từ lâu rồi.”
“Cậu cút đi đâu chứ? Bà chủ là mẹ cậu, cậu cút đi đâu rồi cũng phải quay về tiếp quản cái câu lạc bộ này thôi.” Tần Vĩnh Thi phũ phàng dập tắt giấc mơ của người đàn ông kia.
“Trác Duy Mặc tôi tuyệt đối không bao giờ làm trai bao!”
Người đàn ông đó lớn tiếng quát rồi quay ngoắt người lại. Một khuôn mặt không thể quen thuộc hơn đập vào mắt cô.
“Cô (anh) làm gì ở đây?” Một câu hỏi kinh ngạc cùng lúc thoát ra từ miệng của hai người, khiến cả hai đều sững sờ.
“Cô mà cũng tới đây tìm đàn ông sao?” Trác Duy Mặc nhìn cô khinh miệt.
“Chẳng phải anh cũng tới đây làm trai bao sao?” Hồ Bất Động không chịu lép vế.
“Tôi đúng là nhìn nhầm cô (anh) rồi.” Một tiếng cảm khái nữa lại đồng thanh cất lên. Sau đó, hai bên trừng mắt nhìn nhau mà không nhận ra rằng mình hoàn toàn chẳng có tư cách gì để khinh bỉ đối phương.
“Cô đây quen biết thiếu gia nhà chúng tôi sao?” Tần Vĩnh Thi cười nhăn nhở nói xen vào.
“Họ Tần kia, tốt nhất anh câm miệng cho tôi. Ngay lập tức!”
“Này, cậu vẫn thật sự coi mình là thiếu gia sao? Bà chủ đã quyết định rồi. Cậu, từ bây giờ là thực tập sinh. Cậu có hiểu thế nào là thực tập sinh không? Hả?” Tần Vĩnh Thi lạnh lùng nhếch mép cười, chọc đúng vết thương của Trác Duy Mặc. “Là một nhân viên quèn chưa kiếm nổi một đồng tiền phí, giá trị bằng không. Trước khi có vị khách đầu tiên tình nguyện trả tiền cho cậu, cậu phải nghe tôi sai bảo. Con trai bà chủ cũng không được ưu tiên gì hết.”
“…”
“Ha ha, hóa ra anh chỉ là thực tập sinh sao?” Người nào đó nhướn mày, lập tức nắm ngay lấy chứng cứ, đả kích kẻ địch không chút nương tình.
“Cô cũng hay lắm nhỉ?” Trác Duy Mặc hằm hằm lườm cô. “Cô cho rằng hạng người nào mới đến tay của thực tập sinh chứ? Hừ!”
“…” Đúng... đúng rồi... cho thực tập sinh đến phục vụ cô, vậy chẳng phải là coi thường cô sao?
Cô buồn bã nhìn gã Tần Vĩnh Thi vẫn thản nhiên mỉm cười. Thế mà vừa rồi cô còn tán thưởng anh ta không phải hạng nhìn mặt bắt hình dong chứ! Hóa... hóa ra, anh ta sớm đã có ý định sắp xếp cô cho một thực tập sinh. Đáng ghét! Cô lẽ ra không nên để nụ cười thiên thần giả tạo kia lừa gạt mới phải. Đây là đâu chứ? Là chốn ăn chơi, sa đọa, đáng ghê tởm! Bạch mã hoàng tử... Nghe mà nổi da gà!
“Xin hỏi anh, chỗ các anh tính phí như thế nào?” Cô nhìn nụ cười rạng rỡ mà xảo quyệt của Tần Vĩnh Thi đầy cảnh giác. Vừa rồi suýt nữa cô đã mất cảnh giác bởi nụ cười đó. May là cô chưa để anh ta chạm vào người cái nào, nếu không, chắc cô bị cái hóa đơn thanh toán ở đây đè chết rồi!
Tần Vĩnh Thi liếc sang phía Trác Duy Mặc đầy ẩn ý, Trác Duy Mặc tức mình đá phốc mũi chân vào không khí. Lúc này Tần Vĩnh Thi mới chậm rãi nói: “Câu lạc bộ của chúng tôi không thu tiền”.
Anh ta ngừng lại một chút, nhìn vẻ mặt không tin tưởng của Hồ Bất Động, nói nốt câu: “Nếu như cô cảm thấy nhân viên phục vụ cô không đáng tiền”.
“Là ý... gì vậy?” Cái gì gọi là cảm thấy không đáng tiền thì không cần trả tiền?
“Chính là, trả bao nhiêu tiền do cô tự quyết định. Cô cảm thấy người phục vụ cô đáng bao nhiêu tiền thì trả bấy nhiêu. Nếu cô hài lòng, một đêm có thể đáng giá nghìn vàng. Nhưng... nếu như cô cảm thấy xoàng xĩnh...” Nói đến đây, anh ta đưa mắt quét qua chỗ Trác Duy Mặc. “Thì không trả xu nào, cũng chẳng sao hết.”
Hồ Bất Động bấy giờ mới vỡ lẽ gật đầu. Đột nhiên cô thấy ngưỡng mộ phương thức tính phí đầy “tính nhân văn” ở đây. Thế mới đúng là coi “khách hàng là Thượng Đế”, tất cả đều do khách hàng làm chủ!
“Có nghĩa là tôi có thể không cần trả tiền?” Cô cầm chiếc ví của mình huơ huơ trước mặt Trác Duy Mặc, rồi mới nhét lại vào túi mình, bộ dạng như dùng xương để dụ dỗ chó vậy.
“Bản thiếu gia không cần tiền của con gái, càng không thèm tiền của kẻ nghèo rớt mồng tơi như cô.” Trác Duy Mặc lạnh lùng “hừ” một tiếng, hếch mũi lên