Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2465 lượt.

ện lưu niệm này chắc để lần khác!” Anh ép cô vào góc tường đã được lót sẵn chiếc túi da êm ái. “Đưa ví tiền đây.”
Kiểu bạo lực này cô cũng chẳng lạ. ở trường, chuyện đám thanh niên đầu gấu đe dọa, “xin tiền” các em học sinh ngoan hiền xảy ra như cơm bữa. Nhưng mà, đây là câu lạc bộ trai bao cơ mà, sao cô lại thê thảm thế này? Lần đầu tiên đến tìm trai bao, lại bị một thực tập sinh ép vào góc tường cướp giật, ở trường, cô chưa từng bị thế này bao giờ, thế mà vừa tới đây...
“Hừ, thái độ của cô là gì vậy? Chưa từng bị cướp bóc sao? Cô cho rằng vì sao từ trước đến giờ cô chưa từng bị bắt nạt ở trường?” Câu này của anh ta ám chỉ điều gì? Vừa thò tay vào túi cô toan tìm ví tiền, đột nhiên anh khựng lại, thả cô ra, rồi bực bội rút chiếc điện thoại đang rung rung trong túi bộ âu phục, nhìn số điện thoại hiển thị trên màn hình. Anh ta khó chịu nghe điện.
“Sao vậy?”
“Con còn có thể làm gì nữa? Hừ, đương nhiên là như mong muốn của mẹ, phục vụ phụ nữ.” Anh vừa nói vừa liếc cô gái được anh phục vụ đến mức run cầm cập ở góc tường. Mặt dày vô sỉ trả lời.
“Sao? Mẹ nói bây giờ con đưa cô ta lên gặp mẹ?” Anh ta ngạc nhiên nhìn Hồ Bất Động đang sướng rên vì được phóng thích.
“Cô ta là khách của con, mẹ gặp làm gì?” Anh cau mày.
“Biết rồi!” Anh ta gập mạnh điện thoại, nhìn Hồ Bất Động đang chờ đợi anh thả ra, chỉ lên lầu. “Bà ấy muốn gặp cô.”
“Bà ấy? Ai cơ?”
“Bà chủ ở đây...” Anh ngừng lại một chút, bĩu môi, chú thích thêm cho thân phận người phụ nữ kia: “Mẹ tôi!”.
“…” Con trai của bà chủ câu lạc bộ trai bao lại hoàn toàn không có chút tố chất nào của trai bao. Đúng là quả báo. “Tôi có thể không đi không?”
“Hừ, cô nghĩ cô có thể bình yên mà ra khỏi cánh cửa này sao?” Anh chẳng buồn quan tâm cô chịu hay không, tóm lấy cổ tay cô lôi vào thang máy. “Tôi cảnh cáo cô, gặp mẹ tôi không được nói lung tung, nếu không thì...” Anh giơ tay lên xoa cổ, rõ ràng đang uy hiếp người khác...
“…” Cô thầm nguyền rủa sự uy hiếp của anh. Xí.






Giá tiền của trai bao
“Bây giờ, chúng ta có thể bàn về giá tiền rồi.”
“Con vào rồi!” Trác Duy Mặc vừa nhẹ nhàng giơ chân, cánh cửa thủy tinh tội nghiệp đã ngoan ngoãn mở toang. Đến cả câu chào hỏi cũng chẳng có chút lễ phép.
Nhìn cách đạp cửa xông vào quá chuyên nghiệp của anh, Hồ Bất Động sợ chết khiếp, chân anh vẫn chưa dừng lại, nó duỗi ngang ra chặn lấy cánh cửa đang tự động khép lại. Hai tay đút vào túi quần, anh hất cằm ra hiệu bảo cô đi vào.
“Anh phục vụ khách như vậy sao?” Anh ta cho rằng cách miễn cưỡng giúp khách mở cửa như vậy được gọi là phục vụ tận tình sao? Cô thất vọng khua tay trước mặt anh. Không phải cô so đo chuyện trước đây, mà là anh chàng này thật sự chẳng có chút tư chất trai bao gì cả. Làm gì có ai mời gọi khách như anh ta. Cô nhất quyết sẽ không trả cho anh ta dù chỉ một đồng, thậm chí sẽ đánh một dấu “X” to tướng vào tờ đánh giá, nhận xét. Không biết ở đây có quy định phạt lương không nhỉ?
“Nếu anh ta chết, mẹ anh sẽ là hung thủ tình nghi số một, không phải chúng ta đang chứng kiến một vụ giết người trong mật thất chứ?” Cô danh chính ngôn thuận giơ một ngón tay, để ngang trước cái mũi dọc dừa của mỹ nam. Một luồng hơi thở ấm áp tỏa ra, phả vào ngón tay cô, đổi lại là cô được một trận nổi da gà đầy mãn nguyện, “ừm... vẫn còn sống... Mẹ anh có thể coi là vẫn còn nhân tính.”
“Thứ nhân tính này, mỗi lần tôi tìm người khác tính sổ đều không cần.” Một giọng nữ quen thuộc, lạnh lùng vang lên từ phía sau cô, khiến sống lưng cô lạnh buốt, cổ cứng đờ không dám động đậy. Có lẽ là vì thế nên ngón tay đang trêu ghẹo mỹ nam của cô cũng bất động tại đó, người phụ nữ phía sau càng không hài lòng. “Cô có thể để gần thêm một chút, để cả bộ mặt cô dính lên cũng chẳng sao. Nhưng, giá tiền chạm vào mặt Thiên Lưu không giống với giá của thực tập sinh kia đâu, cô có mang đủ thẻ ngân hàng để thanh toán cho tôi không? Thu phí với xử nữ còn cao hơn đó!”
Thiên, Thiên, Thiên, Thiên, Thiên Lưu?
Hạ Thiên Lưu?
Cô hoảng hốt, vội vàng thu bộ móng vuốt của mình về, nhìn kỹ lại mỹ nam kia. cổ anh hơi ngọ nguậy có lẽ khó chịu vì những tiếng ồn ào bên ngoài quấy nhiễu giấc ngủ của mình, nhờ vậy mà khuôn mặt anh tuấn đó cũng lộ ra rõ hơn.
Cô ngồi phịch xuống đất, tận dụng tối đa sức lực của cả hai chân lẫn hai tay, bò ra khỏi phạm vi thế lực của Hạ Thiên Lưu. Nhưng bởi quá vội vàng nên vừa quay lại, đầu cô đập luôn vào cái người không biết đã đứng sau mình từ lúc nào.
Cô ngồi phệt trên mặt đất, ngẩng đầu lên. Đập ngay vào mắt cô là bộ nội y màu đen hết sức gợi cảm nằm ẩn sau chiếc váy tím sang trọng cùng cặp đùi thon thả bọc ngoài bằng đôi tất da.
“Vừa rồi thì muốn lợi dụng VIP của tôi, giờ lại muốn sàm sỡ cả đàn bà, phụ nữ sao? Cô rất được đó? Tốt nhất là cô nên lập tức bò ngay ra khỏi váy của lão nương!”
“…” Trời ơi! Cảnh tượng trước mắt cô sao lại kỳ lạ thế này. Hóa ra, cô lăn xuống dưới váy của người khác. Cô lập tức vén cái váy ngập mùi nước hoa kia lên, lồm cồm đứng


Polaroid