Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342475
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2475 lượt.
dậy. Trác Duy Mặc vẫn trừng mắt lườm cô, dường như không muốn thừa nhận là người quen của cô. Cô ngại ngùng gãi gãi đầu, nhìn anh như xin lỗi. Thật không phải, lần đầu tiên gặp đã biến mẹ anh ta thành trò cười, còn tận mắt nhìn thấy cái thứ rất hạn chế kia. Tuy vậy cô cũng chẳng hứng thú gì với phụ nữ, đặc biệt là với các bà già.
Cô hơi ngẩng lên nhìn người phụ nữ mặc chiếc sơ mi, cổ chữ V tím đậm rất hợp với chiếc váy dài kia, tóc dài xoăn gựn sóng, màu hạt dẻ xõa trên vai. Qua lớp trang điểm cầu kỳ, thật không thể đoán ra tuổi thật của bà ta, càng không nghĩ bà ta đã có một thằng con to xác như Trác Duy Mặc.
“Này, xử nữ, đến đây ngồi!” Bà ta ngoắc ngoắc ngón tay với Hồ Bất Động, rồi chỉ vào hai chiếc sô pha đặt trước bàn làm việc, nói như ra lệnh.
Cô rụt cổ lại ngay tức khắc, răm rắp nghe theo mệnh lệnh của nữ ma đầu xã hội đen, đặt mông lên ghế, không dám có bất cứ động tác thừa nào. Lại nghe bà ta nói tiếp, nhưng không phải với cô, mà là giáo huấn con trai mình.
“Này, con còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không xuống dưới tiếp khách đi.”
“Lão thái bà à, mẹ giành mất khách của con rồi, giờ lại kêu con đi tiếp ai đây?” Trác Duy Mặc bực bội chỉ vào vị khách đầu tiên của mình chính là cô nàng đang ngồi thẫn thờ trên ghế sô pha trước mặt mẹ mình kia.
“Ha ha, thằng nhóc chết tiệt, mẹ biết mắt thẩm mỹ của con kém nhưng không ngờ lại kém đến mức như thế này? Thật đúng là làm mất mặt mẹ con quá.”
“Lão thái bà chết tiệt...” Trác Duy Mặc rủa thầm, “Tốt nhất mẹ đừng giở trò với con. Hợp đồng hết hạn, bản thiếu gia đây tuyệt đối không ở lại cái nơi quỷ quái, ăn bám này đâu!”
“Đúng, mày thanh cao! Từ nhỏ đến giờ không phải mày toàn ăn bám mà khôn lớn như vậy sao? Nếu mày có bản lĩnh được như Thiên Lưu, lão nương đây không còn gì để nói, lập tức thả mày tự do, muốn cắt đứt tình mẹ con cũng không sao hết. Thế nào?”
“Lão thái bà chết tiệt... Chỉ là một triệu thôi mà, tôi kiếm cho bà xem! Hạ Thiên Lưu kia một tháng kiếm được bao nhiêu, thiếu gia đây cũng có thể kiếm được bấy nhiêu!”
“Ha ha, tiểu tử đáng chết, dám so sánh với Thiên Lưu cơ à? Được đấy, lão nương muốn đợi xem, mày làm nổi trò trống gì. Lão nương tin chắc, một tuần lễ mày cũng chẳng kiếm được đồng nào đâu! Mày cho rằng kiếm tiền của phụ nữ dễ lắm sao?”
“Cứ ngủ như chết giống anh ta thế kia là phụ nữ thích sao? Xem ra, mẹ đã quên mất con trai mẹ từ thời tiểu học đã nổi tiếng sát gái rồi. Hừ!”
“Tao đương nhiên chưa quên chuyện mày bị cắm sừng. Sao? Mùi vị đội mũ xanh dễ chịu lắm hả?”
“Lại là tên Tần Vĩnh Thi khốn kiếp kia ton hót với bà?”
“Hừ, mấy chuyện mất mặt đó của mày, lão nương chẳng thèm quan tâm. Có thời gian ở đây lôi thôi chi bằng xuống dưới nhà khóc lóc ôm chân phụ nữ, xem xem có người nào rủ lòng thương bố thí cho mày chút ít không!”
“Không thiếu của bà đồng nào đâu, bà vội gì chứ? Tôi ở đây hút thuốc xong sẽ đi!” Anh ta sầm mặt, giọng nói cao ngạo vừa rồi cũng đột nhiên biến mất.
“Chẳng phải lúc nào mày cũng chê chỗ này hôi sao? Vậy còn đứng hút thuốc ở đây làm gì?”
“Gã kia có thể nằm chết khô ở đây, tại sao tôi lại không thể? Bản thiếu gia cứ muốn ở đây hút thuốc!” Đột nhiên anh ta lại cao giọng: “Lo cho tôi, chẳng thà bà lo cho kẻ nghèo rớt mồng tơi đang ngồi trên ghế kia đi. Hừ, cô ta nổi tiếng là keo kiệt. Bà gọi cô ta đến đây làm gì?”.
“…” Bà chủ nhìn cậu con trai mình nghi ngờ, rồi quay sang phía Hồ Bất Động đang ấm ức vì đột nhiên bị lôi ra làm đề tài. Bà ta húng hắng ho mấy tiếng, rồi sải bước đi về phía cửa, ghé sát vào tai Trác Duy Mặc, nham hiểm cười nho nhỏ, “Xem ra mày rất để ý nó?”
“…” Anh ta liếc về phía Hồ Bất Động, cô cũng đang nhìn hai mẹ con họ, ánh mắt sợ hãi không hiểu chuyện gì. Bao thuốc đã móc ra rồi lại nhét trở lại túi, anh thì thầm: “Vớ vẩn, cô ta là bạn gái của bạn tôi. Tôi cảnh cáo bà, đừng có làm bừa đó!”.
“Ha ha! Bạn gái của bạn? Mày cũng có nghĩa khí đấy chứ! Có cần tao vỗ tay hoan hô không? Hả?” Giọng cười của bà ta nghe sao mà giả tạo. “Nhưng mà, nếu đã là bạn gái của bạn mày, vậy nhờ mày chuyển lời đến hắn ta, chiếc mũ xanh này, tao chắc chắn phải đội cho nó!”
“…”
“Không quản được bạn gái của mình, để cô ta chạy đến đây tìm đàn ông, vậy đương nhiên tao chẳng có lý do gì để từ chối vụ làm ăn này. Chỗ mẹ mày chẳng treo tấm biển trinh tiết nào đâu! Tiểu tử chết tiệt!”
“…”
“Lo lắng cho người khác, chẳng thà tự lo cho mình trước đi!” Bà ta đột nhiên điều chỉnh “âm lượng”, cố ý để cô nàng đang tựa vào sô pha kia nghe thấy. “Muốn vượt qua Thiên Lưu thì mày chẳng có thời gian đứng đây lôi thôi đâu!”
“Hừ, bà cứ lo cho tiệm của bà trước đi. VIp nỗi gì mà ngủ trên sô pha như gã ngốc thế kia? Theo tôi, bà đợi mà dẹp tiệm đi!” Trác Duy Mặc trừng mắt lườm sang phía chiếc ghế sô pha. Hạ Thiên Lưu vẫn ngủ ngon lành, hoàn toàn không biết mình đã trở thành mục tiêu bị nhắm đến. Trác Duy Mặc lại quay sang phía Hồ Bất Động đang ngu ngơ nhìn mình. “Này, tối gọi điện cho tôi! Nghe thấy chưa?” Nói xong, anh đạp cửa, bỏ đi.
Bà chủ quán huýt một tiếng sáo, nhìn