Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2692 lượt.
g cần điền của mình đi.” Bà chủ khó chịu lôi cô từ thiên đường trở về mặt đất.
Thấy cô hau háu nhìn vào ngực mình, anh cúi đầu kiểm tra lại bộ y phục, vẻ mặt tỉnh bơ, kèm thêm chút ngái ngủ, kéo lại áo, miễn cưỡng che bớt chút gợi cảm.
Cô buồn bã nhìn bà chủ, kẻ vừa phá vỡ giấc mơ thiên thần của cô, toét miệng, ngượng ngập cười khan. “Hì hì... hì hì... Thật, thật, thật là trùng hợp, lại gặp anh ở đây. Tôi muốn đến tìm hiểu một chút về công việc của anh, Phạn Đoàn nói không yên tâm về anh mà. Tôi thì... tôi...”
Cô cố gắng giải thích nhằm vớt vát chút danh dự cho mình. Anh lại như chẳng nghe thấy gì, quay đầu lại phía bà chủ. “Tôi có cần thay đồ không?”
Bà chủ đưa tay chỉnh sửa lại cái cổ áo nhăn nhúm của anh. “Thay đi, ngủ dậy nhăn hết rồi, tôi đã bảo người chuẩn bị cho cậu một bộ khác rồi.”
“Ừ.” Anh đáp lại một tiếng gọn lỏn, sau đó quay người bỏ đi luôn.
“Này, sao anh không để ý gì đến tôi?” Anh ta ngó lơ cô? Cô huơ huơ tay trước mặt anh, cố thu hút sự chú ý của anh. Cho dù anh ta sắp lên thiên đường thì cũng không cần phớt lờ người quen dưới mặt đất chứ!
“Lạch cạch.”
“Rầm.”
Câu trả lời cho cô là một tiếng mở cửa và một tiếng đóng cửa.
“Đây chính là thái độ đối đãi với khách hàng của VIP chỗ bà sao?” Cô chỉ vào phía cánh cửa đã trống không, bất bình tố cáo với bà chủ: “Tiền, tôi sẽ trả.
Nhưng tôi không bỏ tiền ra để cho người ta khinh thường đâu”. Anh ta ở đây còn quá quắt hơn ở nhà. ở nhà, ít nhất anh ta vẫn ậm ừ được mấy tiếng. Còn ở đây, anh ta là VIP, nên lên mặt, chẳng thèm nhìn cô lấy một cái.
Bà chủ nhún vai, có vẻ rất hài lòng với thái độ của Hạ Thiên Lưu. “Đây là tinh thần tôn trọng nghề nghiệp của Thiên Lưu. Khi cậu ấy tiếp khách, sẽ không nói với cô lời nào đâu!”
“Tại sao? Nói một câu thì có sao chứ?”
“Bởi vì bắt đầu từ bây giờ cho đến lúc tan làm, thời gian của cậu ấy đều thuộc về người khác, đây là quy tắc. Đừng nói là trò chuyện, đến nhìn cô cũng không có đâu!”
“Vừa rồi rõ ràng anh ta nhìn tôi chằm chằm hồi lâu!” Cô không tin trong mắt anh ta, cô lại là người vô hình!
“Thiên Lưu mới ngủ dậy thường đờ đẫn một lúc. Cậu ấy chỉ nhìn về phía đó theo thói quen mà thôi! Tưởng bở!”
“Cứ để tôi mơ mộng một chút thì sao nào? Việc gì phải dập tắt mộng đẹp của tôi như vậy?” Cô biết thân biết phận quay đầu tiếp tục điền vào tờ thông tin trong tay.
“Này, cứ nói mãi mà đến tận bây giờ, tôi vẫn còn chưa biết cô muốn bao ai?” Bà chủ với một chai rượu và một chiếc ly trên tủ, keo kiệt đến mức không có ý định mời cô một ly.
“À! Chính là anh ta!” Cô chăm chú điền thông tin, trả lời qua quýt.
“Ai cơ?”
“Hạ Thiên Lưu.”
“Phụt, phụt” Ngụm rượu vừa vào đến miệng bà chủ đã phun sạch ra ngoài “Khụ khụ... khụ khụ khụ... cô muốn bao Thiên Lưu?”
“Sao nào? VIP thì không cho tôi bao sao?”
“…” Bà chủ hiểu ngay mọi chuyện, vừa vuốt ngực vừa cười nham hiểm. “Hóa ra cô không thích cậu ấy.”
“Thích ai?”
Bà chủ quán không trả lời, mà đổi luôn câu hỏi khác. “Này, xử nữ, cô có người yêu rồi chứ?”
“Trước đây có, giờ thì chia tay rồi.”
“Ồ? Thế à? Bây giờ chia tay rồi? Vậy là cô thất tình nên chạy đến đây tìm đàn ông an ủi?”
“Bà còn kiêm cả việc động viên các cô gái thất tình sao?” Cô dừng bút lại, quay đầu đấu khẩu với bà chủ nhàn rỗi, lắm chuyện này.
Bà chủ quán nhướn mày lên, quay ngoắt chủ đề: “Haizzz, cô quen thằng con chết tiệt nhà tôi sao?”.
“Không tính là quen.” Cô vừa tiếp tục điền vừa thuận miệng trả lời.
“Thế nào gọi là không tính là quen.”
“Tức là gặp thì chào nhau một câu. Thỉnh thoảng sợ phiền phức thì phải tránh cho xa.”
“Vậy là không hề thân.”
“Bởi vì gặp con trai bà thường chỉ có hai tình huống.”
“Tình huống nào?”
“Loại thứ nhất là lúc anh ta ngồi trên xe máy phóng vèo qua một cái. Tình huống thứ hai là khi anh ta và phụ nữ làm việc mờ ám... Bà cảm thấy trong hai tình huống này, loại nào thích hợp để chào hỏi?”
“…”
“Thứ nhất, tôi không muốn bị xe máy đâm gãy thành hai khúc. Thứ hai, không muốn bị phụ nữ chặt thành hai đoạn.”
“Vậy chuyện cô gái cắm sừng nó là thế nào?”
“Cô gái nào?”
“Nó có bao nhiêu bạn gái?”
“Chi bằng bà cứ hỏi trên đầu anh ta có bao nhiêu sợi tóc. Trả lời câu hỏi đó nghe chừng dễ hơn nhiều đấy.”
“Không thể nào...” Bà chủ nghi ngờ nhăn mày. “Bạn gái của nó nhiều như vậy, tại sao không có chút tố chất trai bao nào? Cả ngày cứ đứng ngây ra đó, ngô nghê chẳng khác nào con gà con mới nở. Làm tôi mất hết thể diện!”
“Tôi điền xong rồi.” Cô không để ý đến lời của bà ta, vứt cái bút xuống bàn, vươn vai nói: “Như thế này là được rồi phải không?”.
Bà chủ cầm tờ thông tin của cô lên, đưa mắt lướt qua một chút. “Chỗ nhạy cảm của cô là cổ và tai? Người như cô chắc chắn ba phải. Xử nữ vẫn là xử nữ, ngay đến chỗ mẫn cảm cũng chẳng thấy chút tiền đồ gì!”
“Bà có thể giúp tôi giữ bí mật không?”
“Yên tâm, thông tin của khách hàng đều được bảo mật, nhưng thỉnh thoảng tôi chỉ lén xem trộm rồi cười thôi.” Bà ta vừa cười cợt vừa tiếp tục đọc xuống dưới. “Cô đã từng làm ni cô?”
“Từng