Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2471 lượt.
ang dã... Chuyện, chuyện, chuyện gì vậy? Vùng nhạy cảm của cô, mẫu đàn ông cô thích, anh, anh, anh ta sao lại biết hết? Lẽ nào là... anh ta nhận vụ làm ăn của cô rồi? Không... không phải chứ? Cô thực sự bao một trai bao rồi sao? Lại còn là một trai bao VIP nữa chứ?
Một bàn tay thò ra khỏi chiếc ô, dừng lại trước mặt cô, chiếc ô đen hơi nghiêng nghiêng, nụ cười dịu dàng trên môi vẫn chưa tắt, anh khẽ mở miệng, đến giọng nói cũng không còn lạnh nhạt như thường ngày mà êm ái, cuốn hút: “Tôi đến đón cô về nhà”.
“…” Cô cảm thấy hít thở khó khăn hơn, cúi đầu không dám nhìn anh, một đường nóng rực chạy từ tai đến cổ...
“Xoảng, xoảng, choang.” Cô nghe thấy tiếng ví tiền và trái tim nhỏ bé của mình vỡ vụn, nhưng quyết tâm chết không hối hận, coi cái chết nhẹ như lông hồng.
Phạn Đoàn à Phạn Đoàn, chị thích bố em rồi đấy, đặc biệt thích nụ cười của anh ta. Hóa ra chuyện này cũng không khó như cô từng nghĩ, trái tim của cô thật chẳng ra gì... Mới vậy mà đã động lòng! ông Trời sẽ không đánh cô chứ? Tội lỗi...
Tay cô xoa xoa vào ống quần. Phải tính toán một chút, rốt cuộc là nên thiên vị tay trái trước hay chiều chuộng tay phải trước. Cuối cùng, bên nào cũng tiếc, cô quyết định không nên lãng phí tiền của mình, giơ cả hai tay ra, giống như kiểu phạm nhân giơ tay tự thú, cam tâm tình nguyện bị bắt giải đến trước mặt anh. Anh cười càng tươi, không nắm tay nào hết mà tiến về phía trước, đưa tay kéo cô vào lòng, hướng ô về bên cô, nói: “Đi thôi?”.
“…” Trời ơi, hiểu sở thích của cô như lòng bàn tay. Đứng vững, đứng vững, bây giờ không phải lúc khuỵu xuống. Cô phải xài cho đã, không thể lãng phí “của Trời”!
Thế là, cô thu người trong lồng ngực không có mùi nước hoa của bất kỳ cô gái nào ấy. Thầm xuýt xoa tinh thần hết mình làm việc thực sự khiến người khác cảm động của anh, chẳng trách Trác Duy Mặc không thể so sánh với anh. Té ra, danh hiệu VIP của anh không phải hư danh. Cũng không uổng phí anh ta đọc nhiều truyện ngôn tình như vậy. Nhưng không biết những kỹ xảo trong phim A anh ta tiếp thu được đến đâu. Anh ta đơn giản chính là một viên ngọc thô, mặc cho người ta mài giũa, mặc cho người ta dạy hư, để rồi từ từ sa đọa. Đây chính là cám dỗ của hồng trần...
Cô lén ngẩng đầu lên khỏi ngực anh, nhìn cái cằm cong cong đẹp đẽ, cái cổ trắng ngần, ăn mặc đầy phong cách cùng tư thế phóng khoáng của anh. Tại sao, tại sao, tại sao từ trước đến nay cô chưa từng thấy anh ta đẹp trai như vậy? Hóa ra, “hàng” cao cấp ngày nào cũng ở ngay cạnh mà cô còn ngốc nghếch ném tiền cho câu lạc bộ trai bao. Đơn giản, hoàn toàn, rõ ràng là không cần thiết. Cô trực tiếp hưởng thụ phục vụ ở nhà là được rồi, cô sung sướng như bắt được ngọc cười gian trá trong lòng anh, thân thể bởi thế mà run run, anh hỏi han đầy quan tâm:
“Lạnh à?”
“Hả? Không phải đâu... không... tôi...”
“…” Anh không nói thêm gì, nhét cái ô vào tay cô, khẽ mím môi, cởi chiếc áo choàng ra khoác lên cho cô.
“…” Đột nhiên cô cảm động vô cùng trước hành động của anh, lại đang đứng gần thế này, lãng mạn như thế này, đến tư thế cũng sẵn sàng rồi, không “cắn môi” thì thật lãng phí. Hơn nữa cũng phải kiểm tra xem kỹ năng hôn của anh ta có xứng đáng là VIP không? Càng quan trọng hơn là, lần này là hàng miễn phí, sau này có lẽ sẽ chẳng có cơ hội nữa đâu. Hàng ngon thế này, không thể lãng phí được. Thế là, cô kiễng chân lên, tru môi ra, trưng cái bộ dạng mặc kệ anh nếm thử...
“…” Nụ cười của anh vẫn không tắt, ngón tay đang cởi khuy áo ngoài dừng lại.
“…” Cô sợ anh không lý giải nổi hành động tự nguyện của mình, liền chỉ tay vào miệng, như muốn mời anh không cần khách sáo, mau chóng kề làn môi nhỏ xinh, hồng hào của anh lên đó mà bắt nạt cô, xâm chiếm cô! Cô cũng sẽ hết sức hợp tác.
“…” Anh hết nhìn trái lại ngó phải, cuối cùng hai tay nắm lấy vai cô, hơi khom người xuống.
“…” Nhìn khuôn mặt điển trai của anh đang từ từ ghé sát xuống, cô phân vân không biết nên tiếp tục chiêm ngưỡng cảnh đẹp bên ngoài hay tạo không khí cho nụ hôn... Cuối cùng, cô quyết định nhắm mắt lại để tăng phần ấm áp, nhưng kỳ thực vẫn lén ti hí... Hai tay còn nhiệt tình hơn nữa, vòng ra ôm lấy cái cổ nõn nà mà cô đã thèm thuồng từ lâu.
Bóng đen đang chầm chậm phủ xuống. Cô lâng lâng như bay giữa mây trời, đầu óc trống rỗng, thế giới như tràn ngập sắc hồng. Thậm chí, cô lên cả kế hoạch sau khi kết thúc nụ hôn, cô sẽ sung sướng, e ấp mà xoa xuýt đôi môi mình thế nào. Đột nhiên, có tiếng “tít tít” vang lên phá tan khung cảnh lãng mạn.
“…” Cô hụt hẫng thu miệng lại, hầm hừ oán trách: “Sau này đi làm không được mang điện thoại nữa!”. Thật mất hứng! Mới khen anh ta chuyện nghiệp, lập tức mắc sai lầm...
“Không phải điện thoại.” Anh lạnh nhạt trả lời, tức thì thả vai cô ra. “Mà là đồng hồ...”
“Là gì cũng được, bây giờ...” Cô lại tru miệng chờ đợi nhưng cái bóng đen kia đột nhiên tản ra, ngay đến cái cổ vừa rồi còn cúi xuống cũng ngẩng lên. Mũi chân cô kiễng cao quá mức, loạng choạng, đổ vào người anh. “Anh làm gì vậy?”
Cô xoa xoa cái mũi vừa bị đụng đau điếng của mình l