XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2467 lượt.

không hỏi con trai bà.”
“À, cậu muốn hỏi cô em ni cô sống cùng với cậu chứ gì?” Bà chủ nhếch mép cười, đưa giấy tờ trước mặt cho anh. “Xem đi, khách hàng tiếp theo của cậu đấy.”
“…” Hạ Thiên Lưu đón lấy tập giấy, đọc lướt qua một lượt, lông mày nhíu chặt.
“Cậu có hứng thú không? Nếu không muốn, tôi sẽ đuổi cô ta đi.”
“…”
“Hóa ra cô ta thích mẫu đàn ông đó, cậu không cảm thấy buồn cười sao? Ngày nào cô ta chẳng gặp cậu, thế mà vẫn chạy đến đây bao cậu, hơn nữa còn là loại này.”
“…”
“Haizzz, Thiên Lưu, cậu cứ nhăn mày như vậy sẽ sớm có nhiều vết nhăn đấy, ảnh hưởng cả đến giá của cậu nữa, đừng nhăn nữa. Nếu cậu muốn tiếp cô ta, tôi sẽ sắp xếp cho cậu. Nếu không tiếp thì vứt sang một bên, cậu chọn đi!”
“…” Anh nhìn đi chỗ khác, vứt tập giấy đó trở lại chiếc bàn làm việc. “Tôi mệt rồi, muốn ngủ.”
“Được, về nhà, về nhà thôi.” Bà chủ không gặng hỏi đến cùng, chỉ cầm chìa khóa xe, đi ra ngoài. “Tôi nói này Thiên Lưu, nếu như con trai tôi có lén nhờ cậu truyền nghề, cậu hãy nể mặt tôi, dạy nó một chút nhe.”
“Bà có thể trực tiếp dạy cậu ta mà.”
“Nếu nó chịu đến tìm tôi thì đã chẳng phải là con tôi nữa. Tính cách công tử! Cậu cứ dạy nó một nửa những thứ tôi dạy cậu là tốt lắm rồi.”
“…”
“Tình yêu thật ra rất đơn giản, đúng không?”
“Cũng bình thường.” Anh lạnh nhạt trả lời, liếc tập tài liệu mình vừa vứt trên bàn một lần nữa.






Dùng thử trai bao
“Tan làm rồi.”
“Reng reng reng...”
Chuông báo tan học vang lên, các phòng học ầm ĩ tiếng cười nói, trêu đùa. Thầy cô sau một hồi “độc thoại” cuối cùng cũng có thể thu dọn giáo án, họ cũng muốn được hò hét, xả căng thẳng giống như sinh viên. Hồ Bất Động ngáp dài, ngồi thẳng dậy, vỗ vỗ cái đầu vẫn còn mơ màng chưa tỉnh hẳn của mình, đây chính là cái giá của việc “hoạt động đêm”. Đến bây giờ cô còn không nhớ mình bò ra khỏi giường như thế nào, rồi phóng xe đến trường ra sao nữa.
“Tí tách, tí tách.”
Hú vía! Bóng dáng đó, tư thế đó, cả vẻ đẹp trai đó nữa thật sự quen thuộc. Cô hít một hơi, bấy giờ mới hiểu ra mọi chuyện, liền lập tức thu cái chân đã vắt hẳn ra ngoài cửa sổ kia lại, không may trượt chân... “rầm bụp”, cô ôm cái chân đau lăn lộn trên mặt đất, lát sau mới lồm ngồm bò dậy, lê lết về phía cổng trường. Mưa rơi lộp bộp trên đầu. Bóng người đó càng lúc càng gần, anh ta tay cầm chiếc ô, ung dung đứng đó, đôi giày da đen bóng thỉnh thoảng bị chính vài giọt nước mưa nhỏ. Cô cúi đầu định chui vào chiếc ô, nhưng mới hơi khom người nhìn lên thì đột nhiên cô sững sờ, miệng há càng lúc càng to, cằm sắp chạm cả xuống đất.
Trời, trời, trời, trời, trời ơi... Cô, cô, cô, cô, cô, cô nhìn thấy gì thế này? Thật, thật, thật, thật, thật, thật khủng khiếp... Hạ, Hạ, Hạ, Hạ, Hạ, Hạ Thiên Lưu... anh, anh, anh, anh ta đang... mỉm cười?
Không phải cười lạnh lùng, không phải cười mỉa mai, càng không phải cười nham hiểm... mà là mỉm cười... Kiểu cười chỉ khẽ nhếch khóe miệng, dịu dàng, ấm áp và rất tự nhiên... Nhìn cô ngây ra tại chỗ, mặc cho nước mưa rớt đầy mặt, anh giữ nguyên nụ cười đó, cầm chiếc ô tiến về phía cô, vũng nước mưa bắn tung lên theo bước chân của anh. Cuối cùng cô đã hiểu ý nghĩa câu thơ “Hài văn lần bước dặm xanh, một vùng như thể cây quỳnh cành dao”... Một làn gió ấm lướt trên mặt cô. Té ra đây chính là nụ cười ấm áp mà trong tiểu thuyết vẫn hay miêu tả.
“Dáng vẻ mỉm cười của bố em rất đẹp, chị nhìn qua chưa?”
Phạn Đoàn quả nhiên không nói ngoa, hiện tượng nhân gian trăm năm hiếm gặp này quả nhiên khiến người ta động lòng. Chẳng trách nét mặt em gái kia lại thẹn thùng không nói nên lời, chỉ nhìn cô tiếc nuối...
Nhưng... nhưng... sao bỗng nhiên anh ta lại rảnh rỗi chạy đến trường mỉm cười với cô? VIP mà nhàn rỗi thế sao?
Một chiếc ô đưa cô vào thế giới của anh. Thật ra cô đã ướt sũng nước mưa rồi, có cầm ô cũng chẳng ăn thua gì. Chỉ tại vẻ mặt của anh lúc cúi xuống nhìn cô thực sự khiến cô không thốt nổi câu từ chối, chỉ muốn thấm hết nước mưa trên người mình sang anh ta.
“Anh... anh... hôm nay tâm trạng có vẻ rất tốt.” Cô cười gượng, chợt nhận ra trước giờ, hình như mình chưa từng nói với anh ta câu nào lịch sự, dịu dàng như thế này. Đến cô cũng cảm thấy khó tin...
“Ừ.” Anh mỉm cười trả lời, đưa tay giúp cô lau nước mưa trên trán.
Cô nghe rõ cả hơi thở “phì phò” của mình. Người cô mềm nhũn tưởng chừng sắp ngã vật xuống. Đành cắn răng giữ vững đôi chân đang run lẩy bẩy của mình, cảm nhận được những ngón tay lành lạnh và ánh mắt dịu dàng của anh đang lướt trên mặt mình, vén mấy sợi tóc bị gió thổi, rối tung trên trán cài phía sau tai. Đột nhiên anh liếc xuống cổ cô, rồi một tay giữ lấy cằm, khẽ xoay nghiêng đầu cô, khom lưng, áp đôi môi mình lên đó, một làn hơi ấm quét lên chiếc cổ lạnh cứng của cô. “Có nước chảy trên cổ cô.”
“A...” Giữa ban ngày ban mặt, một tiếng rên đầy nữ tính bay ra từ miệng cô, mặt của cô bỗng chốc đỏ như gấc, ôm lấy cái cổ mẫn cảm vừa bị liếm, lao ra khỏi chiếc ô, nhìn anh như nhìn một sinh vật ho