Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342478

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2478 lượt.

ủi lại, trừng mắt định trách móc anh. Nhưng khuôn mặt bảnh bao, dịu dàng, đằm thắm, ấm áp vừa rồi đã biến mất không còn tăm tích. Trước mặt cô bây giờ lại là Hạ Thiên Lưu mà ngày ngày đi đi lại lại trong nhà cô, cùng nụ cười lạnh lùng, nham hiểm mà cô đã quá quen thuộc. Thiên đường sụp đổ trước mắt cô. Môi anh vẫn cong lên nhưng hơi ấm đầu xuân trong mắt anh đã biến thành cơn gió lạnh cắt da của mùa đông. Cô có cảm giác nhiệt độ xuống tới âm mấy chục độ.
“Anh... anh là ai?” Cô không bỏ cuộc. Người trước mặt với cô chẳng xa lạ gì, cũng không cần thiết làm quen...
“Hừ, cô nói đi!” Anh trừng mắt lừ cánh tay vẫn sống chết ôm chặt lấy cổ mình, cảnh cáo cô, tốt nhất nên lập tức buông tay ra, sau đó cách xa anh một mét, nếu không thì, anh không đảm bảo sẽ không hất cô ra.
“Anh đem anh ấy của tôi giấu đi đâu rồi?” Cô run run, hạ mũi chân xuống, cánh tay cũng buông khỏi cổ anh. Nhưng không cam tâm, cô muốn vạch áo anh ra, kiểm tra một chút, có phải anh đã giấu mỹ nam kia vào trong áo khoác hay không.
“…” Anh lạnh lùng nhìn bàn tay đang lăm le động chạm bừa bãi vào người mình, nhìn đến mức cô cảm giác tóc gáy dựng ngược, đành ngậm ngùi thu tay về. Anh mặc lại chiếc áo vừa rồi còn định cởi ra dịu dàng khoác cho cô, cài khuy chỉnh tề, lại giơ ô lên, phũ phàng bỏ đi, chẳng khác nào loại đàn ông ăn ốc xong lại không chịu đổ vỏ.
“Này! Sao đột nhiên anh lại trở mặt như vậy? Tôi vẫn chưa hài lòng mà!” Cô thật khó có thể tin rằng, đây chính là người đàn ông mới một phút trước thôi còn trêu đùa cái cổ vô tội của cô?
Anh ngoảnh lại, ánh mắt khinh khỉnh, giơ chiếc đồng hồ đeo tay lên, giải thích cụt ngủn: “Tan làm rồi”.
“…” Vào cái lúc này anh buộc phải tôn trọng nguyên tắc nghề nghiệp như vậy sao? Tuy bây giờ cô mới dùng thử thôi nhưng dù gì cũng phải được lợi chút chứ! Thật không hổ danh là VIP, trở mặt như trở bàn tay! Vừa rồi còn nói tới đón cô về nhà, thế mà chớp mắt đã bỏ mặc cô, mặc cho gió mưa xối vào mặt. Rốt cuộc cô cũng hoàn toàn hiểu thế nào gọi là “khách hàng là Thượng Đế”.
“Này! Dù gì cũng phải nhường tôi ô chứ!” Cô đuổi theo anh, muốn chui vào trong ô. Cho dù cô không phải là khách hàng nhưng chí ít cô cũng là chủ nhà của anh. Nể mặt chút không được sao?
Anh dừng lại, không phản đối việc cô chui vào ô, nhưng muốn sán vào lòng mình thì không được. Không ôm ấp gì nữa, anh lạnh lùng cảnh cáo: “Đứng xa chút!”.
“…” Xí! Sao thái độ lại thay đổi đến mức này? Cô thích Hạ Thiên Lưu vừa rồi, cô thích nụ cười tan chảy băng giá đó, cô lại muốn được anh ôm vào lòng. Còn kẻ ác ma ngu ngốc, lãnh cảm, đờ đẫn này là ai?
Bà chủ, coi như bà giỏi! Có thể dạy cái khúc gỗ này thành một tuyệt tác! Cô quyết định rồi! Ngày mai, ngày mai cô phải đi mua thời gian của anh ta!
Bất kể giá cả đắt thế nào!
Chỉ là bây giờ... có thể cho chiếc ô xích lại gần cô chút được không? Cô đang tắm mưa à?






Lời mời hẹn của trai bao
“Tôi tạm thời còn cười được, không cần cô phòng bị thế này.”
“Tôi muốn bao Hạ Thiên Lưu! Tức khắc, lập tức, NOW!” Đây là câu đầu tiên Hồ Bất Động hét trước mặt bà chủ Câu lạc bộ Bạch Mã, khi lần thứ hai cô xông vào đó.
Bà chủ quán vùi đầu vào đống tài liệu chất như núi, tay bưng hộp cơm, vừa xem tài liệu vừa cắn đũa, chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt, chỉ ậm ờ đáp: “Ừ, ký hợp đồng nhé”.
“Phập”, một bản hợp đồng vứt toẹt trước mặt Hồ Bất Động. Hôm nay, cô không thận trọng từng ly từng tí như hôm trước nữa. Cô thở hồng hộc, vơ lấy bản hợp đồng trên bàn, tóm bừa chiếc bút, không kịp xem xét, lật thẳng đến trang cuối cùng, thoăn thoắt ký tên mình vào, rồi vứt hợp đồng lên bàn, hùng hổ nói: “Gọi anh ta đến cho tôi!”.
“Đúng. Tôi cũng cảm thấy không phải tôi bao anh ta, mà là anh ta bao tôi. Tôi còn phải chi tiền mời anh ta đến bao mình...”
“Hừ... Tiền là chuyện nhỏ, chỉ sợ cô phải lấy cả người cô ra mà đền.” Bà chủ khua khua đôi đũa, nói nửa chừng.
“Bà có ý gì chứ?”
“Chẳng gì cả.” Đột nhiên bà hít một hơi thật sâu. “Tôi đợi cô lần sau đến tìm tôi đấy. Hừ hừ...”
“Trực giác của tôi mách bảo rằng, bà có âm mưu.”
“Đối với người như cô mà phải dùng tới âm mưu sao? Hừ.” Bà ta gõ gõ vào bản hợp đồng cô vừa hạ bút ký bừa, “Dù cho cô ký khế ước bán thân, cô cũng chẳng biết gì đâu nhỉ?”
Vừa nghe thấy mấy chữ “khế ước bán thân”, mặt cô lập tức biến sắc, cũng may bà chủ đính chính: “Haizzz, yên tâm! Lão nương từ trước đến nay chưa từng làm cái trò lừa đảo bẩn thỉu. Cứ coi như muốn mua, cũng phải là cô cam tâm tình nguyện mới được. Hừ hừ...”.
“Nghe bà nói, có vẻ như, một ngày nào đó, tôi sẽ cam tâm tình nguyện bán thân cho bà vậy. Ha ha!”
“…” Bà ta không trả lời, chỉ nhướn mày, chuyển ngay sang vấn đề tiếp theo. “Cô cảm thấy con trai tôi thế nào?”.
“Á? Đùa gì vậy?” Đầu cô quay cuồng vì tốc độ chuyển chủ đề của bà ta.
“Cô cảm thấy... nó có thích hợp làm trai bao không?”
“Trác Duy Mặc?”
“Ừ.”
“Anh ta? Một tên phá gia chi tử như anh ta không học nổi nghề cao quý như trai ba