Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.
n dưới?
Viêm Lương vội đến Cục Cảnh sát, cô nhìn thấy chú Châu sốt ruột đi đi lại lại trên hành lang. Lưng chú hơi khom còn ánh mắt không rời khỏi cánh cửa phòng thẩm vấn đang đóng kín. Bộ dạng của chú khiến Viêm Lương cảm thấy xót xa.
Nghe thấy tiếng bước chân của Viêm Lương, chú Châu liền quay đầu, tựa như tìm thấy chỗ để bấu víu trong lúc nguy nan, ánh mắt chú nhìn Viêm Lương lóe lên một tia hy vọng. Viêm Lương bị chú chiếu tướng đến mức muốn độn thổ cho xong. Cô thì có thể giúp gì? Châu Trình rơi vào tình cảnh này đều là do cô và Từ Tử Thanh…
Viêm Lương khó nhọc che giấu mọi tâm tình, tiến về phía trước, đỡ chú Châu ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh.
Thời gian từ từ trôi qua, hành lang vô cùng tĩnh mịch. Viêm Lương không dưới một lần nói với chú Châu: “Hay là chú về nghỉ đi, cháu ở đây đợi anh ấy được rồi.” Chú Châu xua tay, ra hiệu từ chối.
Trong thời gian cùng chú Châu chờ đợi, Viêm Lương vẫn không được nghỉ ngơi. Về vụ của Johnny Weir, cô đành phải cử người khác đi đàm phán. Nhưng ngoài cô và Châu Trình, công ty không có người nào nắm rõ tình hình nên không mấy khả quan. Châu Trình bị đưa về cục thẩm tra suốt đêm, đến giờ vẫn chưa ra khỏi phòng thẩm vấn. Bên ngoài, trời đã sáng. Viêm Lương nhìn đồng hồ trên máy di động, đã hơn bảy giờ sáng. Người cô cử đi vẫn đang trên máy bay đi New York, trong khi hơn hai tiếng đồng hồ nữa là đến giờ mở cửa thị trường chứng khoán.
Chú Châu ngồi bên cạnh, có lẽ do thức đêm hoặc quá lo lắng, đôi mắt chú vằn tia máu. Viêm Lương thật sự lo lắng. “Chú cả đêm không về, cô ở nhà không rõ tình hình, chắc sẽ rất lo lắng. Cháu sẽ gọi người đưa chú về.”
Bất chấp sự từ chối của chú Châu, Viêm Lương bấm điện thoại gọi tài xế đến Cục Cảnh sát đón người.
Tài xế nhanh chóng đến nơi, chú Châu do dự một lát rồi cũng quyết định ra về. Sức khỏe của mẹ Châu Trình không tốt, tâm trạng xúc động dễ phát bệnh. Chuyện xảy ra hồi đêm, chú Châu không cho vợ biết. Hôm nay quay về nhà, chỉ e là không thể che giấu.
Trước khi đi, chú còn không quên dặn Viêm Lương: “Có thông tin gì, nhớ gọi điện ngay cho chú!”
Gần tám giờ sáng, cuối cùng cảnh sát cũng thả người. Viêm Lương đang gọi điện thoại, nghe thấy tiếng mở cửa phòng, cô lập tức cúp máy, đi tới đón, nhưng người ra không phải Châu Trình.
Viêm Lương kinh ngạc, vô thức dừng bước. Ở phía trước, một cảnh sát từ trong phòng đi ra nói với Từ Tử Thanh: “Từ tiểu thư, chúng tôi sẽ mời cô đến hợp tác điều tra bất cứ lúc nào!”
Từ Tử Thanh có vẻ mất kiên nhẫn. Cô ta định nói điều gì đó, ánh mắt vô tình chạm phải Viêm Lương.
Từ Tử Thanh ngây ra một lúc rồi vội đưa mắt đi chỗ khác. Người cảnh sát quay vào phòng, bên ngoài cửa chỉ còn lại hai người phụ nữ. Trước ánh mắt lạnh lùng của Viêm Lương, Từ Tử Thanh nở nụ cười miễn cưỡng. “Viêm Lương… lâu rồi không gặp.”
Viêm Lương bất giác “hừ” một tiếng. “Chẳng phải chị đưa mẹ chị ra nước ngoài chữa bệnh hay sao?”
Vẻ mặt Từ Tử Thanh gần như rúm ró. Cuối cùng, cô ta tránh ánh mắt của Viêm Lương, quay sang cửa phòng thẩm vấn đóng kín, đánh trống lảng: “Châu Trình chắc cũng sắp được thả ra…”
Viêm Lương im lặng.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt lạnh lùng và khinh miệt của Viêm Lương không rời khỏi Từ Tử Thanh. Ánh mắt đó như con dao sắc nhọn bóc đi lớp mặt nạ áy náy của cô ta. Từ Tử Thanh cất giọng ấm ức: “Kẻ đầu sỏ gây ra mọi chuyện là Giang Thế Quân. Ông ta đã lừa tôi. Nếu tôi tiếp tục đối đầu với ông ta, tôi cũng chẳng thể cứu Từ thị, còn khiến mình chết thảm hơn. Người không vì mình thì trời tru đất diệt. Cô không thể trách tôi!”
Người không vì mình thì trời tru đất diệt… một lý do không dễ phản bác chút nào!
Nếu cô ta có chút hối hận, cô ta không còn là Từ Tử Thanh, nói chuyện với loại người này chỉ tốn nước bọt. Việc duy nhất Viêm Lương có thể làm bây giờ là tranh thủ giúp Châu Trình lần cuối cùng. “Từ Tử Thanh, tôi chỉ nói một câu thôi! Châu Trình đã vì chị mà làm nhiều chuyện như vậy, nếu lần này chị dám để anh ấy gánh tội thay chị, tôi sẽ không bỏ qua cho chị đâu!”
Có được coi là một cuộc đọ sức?
Hai năm sau.
Một buổi sáng, ngoài trời mưa tầm tã, Viêm Lương vắng nhà lâu ngày, hôm nay lại mặc áo choàng ngủ xuống tầng một ăn sáng.
Phòng ăn được thắp sáng bởi ngọn đèn chùm, bức tường kính được nước mưa cọ rửa. Cây cối trong vườn bị những cơn mưa rào mùa hạ giội xuống xối xả trở nên xơ xác, tiêu điều.
Ngôi biệt thự của Từ gia đã được Tưởng Úc Nam trang trí lại theo sở thích của anh. Mặc dù sống trong ngôi nhà mới hai năm, Viêm Lương vẫn không có cảm giác quen thuộc. Hơn nữa, số bữa cơm cô ăn ở nhà trong hai năm qua cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vì vậy không thể trách những người giúp việc mới được thuê hai năm nay không biết rõ khẩu vị của cô.
Người giúp việc lập tức lắp bắp: “Cô chủ, cậu chủ…”
Viêm Lương im lặng, đặt tờ báo về chỗ cũ. Trên mặt cô vẫn là vẻ thờ ơ, lãnh đạm như thường lệ. Tuy nhiên, trong một giây không để ý, Viêm Lương vô thức gắp miếng sủi cảo rán, bỏ vào miệng. Đến khi