Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342433
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2433 lượt.
hế, thì khiến cô không có cách nào để đi tiếp nữa.
Trời đã quá muộn, Tiểu Hoành cũng khóc mệt rồi, trên đường về, Tiểu Hoành ngủ, là ngủ nhưng bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt tay của Mạc Mạc , rúc vào trong lòng cô, Mạc Mạc nhìn Tiểu Hoành nằm trên đầu gối cô, không hề nháy mắt, nhìn kiểu gì cũng không đủ.
Còn tầm mắt của Giản Chiến Nam lại dừng trên người Mạc Mạc , do dự hồi lâu rồi mới nói: “Mạc Mạc, trước tiên cùng quay về bên kia với Tiểu Hoành đã, được không?”
Mạc Mạc ngẩng đầu nhìn Giản Chiến Nam, sắc mặt Giản Chiến Nam buồn bã, vội nói: “Em không có ý gì, chỉ là đã muộn rồi…hơn nữa, về Tiểu Hoành, em nghĩ chúng ta cần nói chuyện.”
Hiếm khi thấy Giản Chiến Nam nói chuyện mà không trôi chảy, Mạc Mạc cúi đầu, tầm mắt vẫn dừng lại trên mặt Tiểu Hoành “Anh xem rồi xử lý đi.”
Giản Chiến Nam nghe thấy Mạc Mạc nói như thế thì hắn nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới phát hiện, thần kinh mình vẫn căng thẳng như thế.
Về đến nhà, Giản Chiến Nam cởi áo khoác ra bọc lấy Tiểu Hoành rồi ôm bé xuống xe, Mạc Mạc thấy chân của Tiểu Hoành còn lộ ra ngoài nên vội vàng đi tới kéo áo khoác của Giản Chiến Nam để che kín chân cho Tiểu Hoành, rồi mới theo Giản Chiến Nam đi về phía trước, chỉ chuyên tâm với Tiểu Hoành, lại không để ý đến ánh mắt chăm chú của Giản Chiến Nam.
Về nhà, vào phòng ngủ của Tiểu Hoành, Mạc Mạc cởi quần áo rồi đắp chăn cho Tiểu Hoành, sau đó thì ngồi ngốc trước mặt con, chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn ánh mắt, cái mũi, cái miệng của Tiểu Hoành, cô không nhịn được vươn tay sờ sờ miệng Tiểu Hoành, tiểu tử này là con trai của cô, cô không kìm được nhớ tới dáng vẻ của Tiểu Yến Tử trong Hoàn châu cách cách khi biết mình có anh trai, giờ đây lòng cô chỉ muốn hét lên, rằng cô có con, một đứa bé 6 tuổi, một đứa bé nhỏ thông minh, nhưng là bị thất lạc nhiều năm, một năm làm bạn bên cô nhưng lại không biết đó là cốt nhục của mình.
Tiếc nuối, đau khổ, khó chịu, đã mấy năm không chăm sóc được cho Mạc Bảo, không yêu thương nó, nólại khăng khăng tìm kiếm một người mẹ không tốt như thế, suy nghĩ hồi lâu, cô quay đầu lại thì nhìn thấy Giản Chiến Nam đứng cách đó không xa, nhất định cô phải tìm hiểu rõ chuyện này.
“Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi.”
“Tới phòng làm việc đi.”
Mạc Mạc gật đầu, hai người đi ra rồi vào phòng làm việc. Lúc này Mạc Mạc và Giản Chiến Nam đã không còn sự thân thiết như ngày xưa, bây giờ chỉ có sự khách khí, sau khi hai người vào phòng, đều im lặng, một lúc lâu cũng không hai mở miệng nói chuyện, chỉ có tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường.
Đột nhiên Mạc Mạc lẩm bẩm “Bây giờ em mới hiểu được, vì sao Tiểu Hoành thích kề cận em, vì sao biết viết chữ nói cho em biết, em là mẹ, không phải dì, đáng tiếc, em không chịu hiểu ý tứ của Tiểu Hoành…. Là em không tốt, …là em không tốt.”
Mắt Mạc Mạc đỏ lên, Tiểu Hoành đã khát vọng như thế nào khi dùng chữ nhắn giúp nội tâm của bé, muốn nói cho hai người biết sự thật, cho nên nó mới liều mạng học chữ như thế, bởi vì nó muốn nói cho cô biết, nó không phải là con của Nhã Nhi, là con của cô, là của Mạc Tiêu Hữu.
Mạc Mạc nghĩ đến liền đau lòng, rõ ràng là con của mình, nhưng chính bản thân lại không biết, còn ghét nó, bởi vì cho rằng nó là con của Giản Chiến Nam và Nhã Nhi, cũng không chịu để Tiểu Hoành gọi cô là mẹ, chắc Tiểu Hoành rất thương tâm, rất đau khổ, đi theo Giang Nhã, lại chịu bao khổ cực, Mạc Mạc nhịn không được mà khóc, lòng chua xót.
Tay Giản Chiến Nam đặt lên vai cô, muốn kéo Mạc Mạc vào trong lòng nhưng lại dừng lại, dù Mạc Mạc có cần một cái ôm đi chăng nữa thì người đó cũng không phải hắn “Không phải lỗi tại em.”
“Không…!” Mạc Mạc lắc đầu, “Là em sai, vừa sinh con ra đã đánh mất con, nghĩ rằng con chết non, ngay từ đầu Tiểu Hoành đã biết em là mẹ của con, cho nên mới nghĩ cách để tới gần em, con là một đứa trẻ bé nhỏ như thế, con tới trường tìm em, con hy vọng em sẽ thương con nhưng em…. Luôn không yêu thương Tiểu Hoành…”
“Mạc Mạc, em đừng tự trách nữa, chuyện đó cũng không phải là lỗi của em, là anh, đều tại anh, chuyện này nhất định có liên quan tới Giang Nhã, anh nhất định sẽ điều tra rõ sự tình, để cho cô ta phải trả giá cho việc mình đã làm.”
Giản Chiến Nam mềm lòng với Giang Nhã, là vì cô ta đã từng có một vị trí trong tim hắn, hắn không muốn làm những chuyện tuyệt tình, và cũng cho rằng Giang Nhã là mẹ của Tiểu Hoành, cho nên hắn không muốn vì thế tổn thương Tiểu Hoành, hắn vẫn luôn nhẫn nhịn, nhưng bây giờ xem ra Giang Nhã tâm địa rắn rết, nếu cô ta dùng thủ đoạn để trộm đi đứa con của Mạc Mạc và hắn thì mấy năm nay Tiểu Hoành sống như thế nào? Hắn không dám nghĩ tới, nghĩ thôi thì tim sẽ đau, hắn nợ Mạc Mạc, cũng nợ con của mình, nợ rất nhiều….
Mạc Mạc gật đầu: “Em nghĩ nhất định là cô ta, nếu không sao Mặc Bảo lại ở bên cạnh cô ta, muốn biết sự tình ra sao em nghĩ phải tìm cô ấy hỏi rõ mới biết được.”
“Anh sẽ làm!” là sơ suất của hắn, lúc trước không nghĩ đi xét nghiệm DNA của Nhã Nhi với Tiểu Hoành, hắn chưa từng nghi ngờ rằng Giang Nhã sẽ làm như thế, hắn quá tin tưởng Nhã Nhi, c