Tác giả: Fly
Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015
Lượt xem: 1341854
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1854 lượt.
i vẫn hết sức mập mờ.
Chưa có tuyên bố nào mang ý hòa giải hay tiếp tục chiến tranh
được đưa ra. Rốt cục thì đến bao giờ những con người xung quanh
hai thái cực này mới được bình yên? Những người trong khách
sạn đang không ngừng la ó vì họ. Bởi vậy mà các cụ mới có
câu "trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết".
Quang Anh và Đường Thi tay trong
tay ra sân bay đón hai vị tiền bối thuộc hàng khủng! Trời cao
và trong vắt, những vệt nắng sớm trải dài trên con đường nhựa. Phố xá tấp nập, người đi kẻ lại như mắc cửi. Hai con người
đứng trước sảnh của khách sạn, mỗi người nhìn một phía. Bàn
tay đan chặt trông thật là lãng mạn!
Bỗng, một chiếc xe taxi đi tới, hai người lại tiếp tục cảnh tay trong tay bước xuống. Suốt quá trình đó, ai bảo họ đang giận
nhau cơ chứ?
- Này! Bỏ ra - Đường thi quát lên.
Quang Anh định ngồi lên trên ghế lái phụ thì nghe thấy tiếng
Đường Thi the thé như vậy. Anh nhếch môi rồi buông tay cô ra. Đúng là ghế lái phụ không thể đủ chỗ cho hai người ngồi.
Xe chạy bon bon trên đường, từng hình ảnh lùi xa dần, xa dần như một thước phim sống động và đầy màu sắc. Đường Thi chăm chú
vào "bộ phim' mà mình đang theo dỗi, rồi cô lại bất chợt nhận
ra: Đã lâu cô chưa về nhà rồi.
Nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, tại sao cô phải ở đây lâu như vậy
nhỉ? Chỉ vì cái tên đang nhởn nhơ ngồi hàng ghế đầu hay sao?
Không, nghĩ đến đây, Đường Thi lắc đầu nguầy nguậy. Cô sao có
thể bị chi phối bởi đàn ông cơ chứ? Trước kia cô đâu có như
vậy. Chẳng lẽ ở cùng Quang Anh nhiều, đầu cô cũng bị úng thủy giống hắn rồi hay sao?
Nếu là trước kia, khi biết hắn ngoại tình, cô sẽ tát cho tên
cắm sừng cô chừng năm cái, đạp cho hắn chừng mười cái, dứt cho hắn từng 5 búi tóc gì gì đấy. Nhưng tất nhiên là chưa có
chàng trai yêu quí nào có lá gan to bằng lá khoai để được cô
làm cho điều ấy. Còn lần này thì sao? Lần này đã có tên
giương cổ ra rồi mà cô lại không thể chém. Thật là cô còn ngắt ngứ làm gì cơ chứ? Sợ đao cùn hay sao? Hay là sợ làm đau kẻ
ấy? Cô không lí giải nổi. Chỉ biết rằng, chắc chắn não mình
đã bị teo mất đi một nửa.
Quang Anh cảm thấy ánh mắt đằng sau đang không ngừng chĩa về
mình. Anh làm gì sai à? Không có. Là do đã đến giờ hoàng đạo
để cô ta lên cơn. Mặc kệ đi.
Ra đến sân bay, ngồi chờ mất một tiếng mới thấy hai vị lão
thành cách mạng, mỗi người một cái kính râm to bự chảng hùng
hổ đi đến. Khi thấy Quang Anh và Đường Thi đứng thẫn thờ như
bọn ngố, An Hợp liền lay tay Liêu Tuấn nói:
- Anh này, hai đứa không vui mừng khi chúng ta đến đây sao?
Liêu Tuấn quan sát vào hai con người nhỏ bé ở đằng xa. Đúng là thấy chúng không hề niềm nở với mình thật. Điều này khiến
ông lo ngại. Hay là hai đứa nó bị trĩ thật? Tuy lần trước con
gái ông đã đính chính. Nhưng ông nghi lắm, vớ vẩn chúng nó bị
rồi thấy tự ti với đời mà phải gạt phắt cái căn bệnh ấy đi.
Nghĩ thế, Liêu Tuấn vỗ vỗ vào bàn tay An Hợp, tỏ ý đồng cảm. Không ngờ bọn trẻ bây giờ lắm tài mà nhiều bệnh quá.
Thực chất là thế này.
Quang Anh và Đường Thi đã đến đây trước một tiếng, cả hai đều
là những con người có sức chịu đựng không được tốt cho lắm.
Hơn nữa, một người là tiểu thư, một người là công tử. Hầu như
chưa bao giờ phải sống trong cảnh chờ đợi ai, cho nên khi phải
đứng đợi những một tiếng như thế này đã khiến mặt họ chảy
dài ra hàng kilomet.
Quang Anh là người tinh mắt, anh vừa nhìn thấy bố vợ và An Hợp thấp thoáng trong biển người ở sân bay thì liền đưa tay lên vẫy vẫy:
- Bố!
Đương nhiên là hai người, chẳng ai nghe thấy gì.
Đường Thi đứng bên cạnh có quay ra nhìn anh, chưa bao giờ cô thấy anh có bộ dạng trẻ con như thế này. Giống như một đứa trẻ
mong mẹ trở về trong một chuyến đi xa nào đấy. Thật đáng yêu.
Bất giác, Quang Anh bị Đường Thi véo một cái vào má và nhận
lấy một nụ cười của cô. Trước hành động như vậy, anh không
ngạc nhiên thì không chịu được. Thế là đôi mắt anh lại mở ra
nhìn Đường Thi. Cô ấy cũng đang nhìn anh, đôi mắt bồ câu đẹp đẽ dướn lên, hàng lông mi dài thỉnh thoảng rung rung vì một cái
chớp không có chủ ý. Cho dù biết cô là Đường Thi, biết cô là
"Đát Kỉ tái thế", nhưng anh vẫn không khỏi ngỡ ngàng vì vẻ
đẹp của cô lúc này.
Người ta nói con gái bây giờ đẹp bởi son phấn, nhưn