pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Sợ Em Không?

Anh Có Sợ Em Không?

Tác giả: Fly

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1341852

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1852 lượt.

, vừa cười vừa nói:

- Được được. Bây giờ anh ra ngay đây đi, em bại não rồi thì anh cũng không cần đề phòng như thế chứ?

Lập tức cánh cửa phòng tắm được mở ra. Một làn khói hay nói
cách khác là một làn hơi nước trắng xóa bốc ra ngoài, khiến
cho Đường Thi vừa có cảm giác tò mò, mà lại vừa có cảm giác hơi sợ.

Một thế lực đen tối nào đó đã thả bom mù để bắt cóc con
người nhỏ bé, ngoài bộ óc để trồng rau thơm, tăng tỉ lệ nông
nghiệp cho nước nhà ra thì không còn gì khác ư? Không, có lẽ
dạo này cô xem phim hành động quá nhiều rồi.

Đường Thi nhẹ nhàng bước vào. Cái nhà tắm này thật là cao
cấp quá đi, giữ hơi nước cứ phải gọi là khiến cho người ta
chết ngột trong đó thì mới chịu được. Trong làn hơi nước chưa
tan biến ấy, lối đi sao mà mịt mờ. Bỗng bàn tay cô bị kéo
giật về một phía. Như muốn giúp cô tìm ra lối thoát.

"ùm".

Ngoài nước văng tung tóe vào mắt vào miệng, rồi nhanh chóng
ngấm vào váy ngủ ra thì chẳng còn gì. Khi mà mắt đã quen với nơi đây rồi, cái cô thấy được nữa chính là vẻ mặt đắc ý của Quang anh. Anh ta giám kéo cô vào bồn tắm.

Đường Thi định nhổm người lên thì lại bị anh ta ấn xuống. Hơi
thở gấp gáp của anh phả vào người cô. Thành ra đã nóng nay
càng nóng hơn, chỉ muốn trút bỏ bộ váy ngủ ra ngoài. Đường
Thi quát lớn:

- Đỡ em dậy! Ướt hết rồi.

Quang anh vừa cười vừa giữ chặt người cô lại. Tay anh như gọng kìm khóa mọi đường trốn thoát của cô:

- Chẳng phải em bảo muốn "chiến" hay sao? Có giỏi thì thoát đi.

Đường Thi vùng vẫy, sau một hồi, chiếc váy ngủ của cô đã bết
dính cả vào người tạo lên những đường cong tuyệt mĩ. Đúng là
sản phẩm chất lượng cao của tạo hóa! Cô đưa tay tát tới tấp
vào người Quang anh khiến da thịt anh trong phút chốc đã đỏ ửng lên.

- Em nói lại lần cuối. Còn đùa nữa là anh chết chắc đó.

Quang anh cười cười rồi buông người cô ra. Anh không đỡ cô dậy,
chỉ nhởn nhơ ngắm nhìn con mồi đang khổ sở sau một hồi vùng
vẫy.

Đường Thi mặt đỏ tía tai loạng choạng đứng dậy, đầu tóc thì
bú rù như mấy nhân vật điên loạn trong vài bộ phim nào đó.
Nhưng tất nhiên là trông cô lúc này còn quyến rũ hơn cả lúc
bình thường. Đường Thi vơ lây chiếc khăn tắm cạnh đó cuốn lên
người mình rồi nhảy bổ người về phía Quang anh. Cô dùng cánh
tay kẹp đầu anh lại và ra sức dứt lấy bộ tóc cũng không kém
phần long trọng của anh. Vừa thực thi hành động dã man đó,
Đường Thi vừa cười lớn và nói:

- Anh dám dở trò bỉ ổi với em sao?

Quang anh chỉ biết kêu la như lợn bị chọc tiết:

- Dừng tay, em mà còn dứt nữa là chồng em hói đấy.

- Hói à? Anh hói được thì hói luôn đi.

- Em muốn bị phát hiện trược mặt bố sao?

Đường Thi lập tức buông tay, cô biết thừa vừa nãy Quang anh đủ
sức để nạt lại cô. Thế mà anh không làm, lại mặc sức cho cô
hành hạ. Trong lòng cô bỗng nhiên giấy lên một sự ấm áp, một
sự vui mừng. Và thêm một cảm giác buồn cười nữa. Đường Thi
ngồi vào mé bồn tắm, đưa tay vờn nước rồi lại té nhẹ lên
người Quang Anh. Cô nheo mắt nói:

- Anh sợ bố em đến thế sao?

Quang anh trả lời theo lẽ tự nhiên:

- Phải. Sợ bố em còn hơn cả tử thần.

Đường Thi ngửa cổ cười khanh khách. Quang anh không phải là
người đầu tiên sợ bố cô như vậy. Ngay đến cả cô cũng còn sợ
bố cô như chuột sợ rắn cơ mà. Rồi cô nhìn Quang anh hỏi tiếp:

- Vậy anh có sợ em không?

Quang Anh liền ra sức hất nước lên người Đường Thi, rồi lại
nhận lấy mấy hành động thô bạo từ phía cô. Lúc này anh mới
nói:

- Đấy, em như vậy anh không sợ sao được!.

- Ý anh là em đang "bạo lực gia đình" ấy hả?

Quang Anh nẳm ngửa người ra bồn tắm. Thân thể anh đỏ ửng lên vì mấy cái đánh của Đường Thi. Từng cơ bắp rắn chắc lộ lên
khiến nhiều người mơ ước. Cái này đương nhiên Đường Thi cũng
nhìn chán mắt rồi:

- Bạo lực á? Còn hơn thế nữa ấy chứ. Em đang hành hạ chồng đấy.

Đường Thi nhíu đôi mày xuống rồi nói:

- Anh có là đàn ông không thế? Sao lại để vợ trèo đầu cưỡi cổ như vậy?

- Anh là đàn ông nên mới chịu được em đến giờ đấy! Ý anh nói là nhịn nhé.

Đường Thi vỗ vỗ mặt Quang Anh theo kiểu hài lòng. Rồi cô đứng
lên toan bước ra ngoài. Trước khi đi cô không quên nhắc:

- Nhanh lên, chúng ta còn đi gặp bố.

Vậy là quan hệ song phương giữa hai ngườ