Nàng Công Chúa Trong Thế Giới Vampire
Tác giả: Nazu
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1342766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2766 lượt.
ấy thật sự vô cùng may mắn!
Ella đặt
tập hồ sơ trong tay lên bàn, lấy chiếc bình giữ nhiệt của mình, mang tới khu vườn
đằng sau tòa nhà công ti. Đây là nơi hắn thường đến mỗi lúc buồn.
Vừa đặt
chân tới khu vườn, Ella đã nhìn thấy hắn ngồi trên ghế đá, đầu ngả về phía sau,
đôi mắt nhắm nghiền. Ella cẩn thận rót cà phê từ trong bình giữ nhiệt ra chiếc
tách bằng sứ, đưa đến trước mặt hắn, cất giọng nói trong trẻo:
- Tổng
giám đốc, một chút cà phê sẽ làm tâm trạng anh thoải mái hơn đó!
Hắn chầm
chậm mở mắt, nhìn nụ cười rạng rỡ trên gương mặt Ella rồi nhìn xuống tách cà
phê trong tay cô. Hắn đưa tay đón lấy, lạnh nhạt nói:
- Cảm
ơn!
Ella vốn
đã quen với giọng điệu lạnh nhạt này, mặc dù cảm thấy thất vọng nhưng cũng rất
nhanh gạt đì. Cô mỉm cười, tới ngồi bên cạnh hắn:
- Tổng
giám đốc, anh có chuyện buồn sao?
Hắn
không trả lời, lặng lẽ nhấm nháp tách cà phê. Ella không khỏi có chút cảm giác
mất mát, nhưng vẫn cười nói tiếp:
- Anh
có muốn tâm sự chút không!
Hắn vẫn
không đáp lời. Ella chờ một hồi không thấy hắn trả lời, đành bỏ cuộc, không nói
thêm gì nữa, chỉ im lặng ngồi bên cạnh hắn.
Hắn
đưa chiếc tách cho Ella, lại ngả đầu ra sau, mệt mỏi nhắm mắt lại. Không khí lại
bao trùm sự trầm mặc ngột ngạt. Ella rốt cuộc cuối cùng vẫn không chịu nổi,
đành lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng giữa hai người:
- Vì một
cô gái mà anh đau khổ như thế có đáng không?
- Cô ấy
là người tôi yêu! - Hắn lạnh nhạt đáp lời.
- Cô
ta có cái gì hay chứ? Cô ta rốt cuộc như thế nào mà khiến anh ra nông nỗi này hả?
Dù gì cũng chỉ là một đứa con gái. Anh nhìn anh đi, vì một đứa con gái mà mất hết
cả phong độ. Em thực không hiểu...
- CÔ
CÂM MIỆNG!
Hắn đột
ngột quát lên. Ella bị bất ngờ, ngẩn người hồ lâu. Mặc dù hắn lạnh lùng nhưng
trước nay chưa từng to tiếng với cô như vậy. Tất cả là vì cô gái kia sao? Vì cô
động đến cô gái đó?
- CÚT!
Hắn tiếp
tục quát lên một tiếng. Ella cắn chặt môi dưới, không cam lòng nhưng cuối cùng
cũng rời đi. Hắn cũng không nhìn cô, lặng lẽ lỏng mình trên chiếc ghế đá. Hắn vốn
muốn một không gian yên tĩnh để bình tâm. Cô thư kí này thực sự rất phiền phức,
phá hỏng không gian yên lặng của hắn. Ella mặc dù rất xinh đẹp, một vẻ đẹp của
thiếu nữ phương Tây. Tình cảm của cô hắn cũng hiểu, nhưng hắn vĩnh viễn chỉ có
thể yêu một người, tuyệt không thể yêu người thứ hai.
Lặng lẽ
nhìn những cánh chim chao liệng trên nền trời xanh thẳm, hắn thở dài một hơi,
khẽ buông một câu, giọng nói đầy vẻ quyết tâm, kiên định:
- Dù bằng
bất cứ giá nào, anh cũng sẽ làm cho em tha thứ cho anh!
* * *
"Hắt
xi"
- Em
sao thế?
Kiệt
nhìn nó, lo lắng hỏi. Nãy giờ nó đã hắt hơi không ít lần, cậu đang lo nó bị cảm.
Nó cười, lắc đầu:
- Em
không sao! Hình như nãy giờ có người nhắc đến em!
- Vậy
sao? Vậy là nói xấu hay tốt! - Kiệt cười.
- Tất
nhiên là tốt rồi. Em làm gì có điểm xấu nào mà nói. - Nó cười vang, đôi mắt hấp
háy vẻ tinh nghịch.
Kiệt
nhéo má nó, đôi mắt ánh lên vẻ cưng chiều:
- Em
đó! Lúc nào cũng như vậy cả. Tính trẻ con này bao giờ mới hết đây?
- Chẳng
bao giờ hết cả! Cả đời em sẽ vẫn trẻ con như vậy!
- Thôi
được rồi! - Kiệt vờ thở dài. - Anh mặc dù không nỡ nhưng cũng đành "tàn
phá" bông hoa nhỏ của quốc gia này vậy.
- Nói
cái gì thế?
Nó
chun mũi, với tay bẹo má Kiệt. Kiệt không chịu thua kém, cũng đưa tay bẹo lại
má nó. Hai người cùng cười vang, không khí vô cùng vui vẻ. Cả hai không hề biết
rằng, bên ngoài cửa phòng bệnh, một bóng người đang lặng lẽ đứng nhìn, đôi mắt
ánh lên sự đua khổ. Anh không muốn nhìn thêm, sợ trái tim càng đau, vội vàng
ngoảnh mặt quay đi. Một bàn tay ấm áp đặt lên vai anh, cô gái trước mặt nở nụ
cười dịu dàng:
- Thầy
Minh! Đừng buồn! Mọi việc rồi cũng qua thôi. Thầy... còn có em mà.
Nói đến
đây, gương mặt My ửng đỏ. Minh cười, dịu dàng gật đầu:
- Ừ...
sóng gió nào rồi cũng sẽ qua thôi!
Sân
bay chiều chủ nhật...
Nắng
vàng trải đều trên mặt đất. Cái nắng chói chang như thiêu đốt vạn vật. Vài cơn
gió nhẹ thoảng qua nhưng không đủ để xua đi bầu không khí oi bức, ngột ngạt.
Trong sân bay tấp nập người qua lại. Phía bên ngoài đường bày, những chiếc máy
bay đang từ từ đáp cánh. Tiếng thông báo vang lên. Các hành khách lần lượt rời
khỏi máy bay.
Nụ cười
bất trị nở trên môi, chàng trai mang gương mặt rực rỡ, chói lóa xuất hiện trên
cửa máy bay, khiến tất cả những người xung quanh đều nhìn đến ngẩn ngơ. Mái tóc
màu đỏ rực nhè nhẹ lay động trong làn gió thổi, đôi mắt nâu thâm trầm mà lại
mang một vẻ gì đó băng lãnh, làm cho những người nhìn vào đều không tự chủ nổi,
khẽ run lên, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, nửa như cười mà nửa lại như không.
Theo sau chàng trai là một cô gái hết sức xinh đẹp. Mái tóc vàng óng với những
đường xoăn nhè nhẹ buông thả trên đôi vai trần trắng mịn