pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Anh Hùng

Bản Sắc Anh Hùng

Tác giả: Kim Lưu

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1341827

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1827 lượt.

u, sáng nay ông dường như có tâm sự. Ba đệ tử cũng nhanh chóng nhận ra điều ấy, vội trật tự trở lại. Trần Hãn lên tiếng hỏi: “Sư phụ, có chuyện gì sao?”
Huỳnh chưởng môn đứng dậy, chắp hai tay ra phía sau chậm chậm vừa đi vừa nói: “Càng gần đến ngày giao đấu, ta càng không yên tâm.”
Các đệ tử nghe chưởng môn nhắc tới trận quyết đấu, tự nhiên đều biết là chuyện cực kỳ hệ trọng, thần sắc ai nấy đều trở nên căng thẳng.
Huỳnh chưởng môn lại tiếp: “Nếu chuyện chỉ đơn giản là đánh nhau một trận, ta tất nhiên chẳng lo nghĩ nhiều làm gì. Nhưng ta chỉ e thách đấu là giả, kiếm chuyện gây sự mới là thật. Cái tên Lưu Bạch Phong đó ta biết về hắn không nhiều, ý đồ của hắn ta cũng mới chỉ là suy đoán mà thôi.”
Nói tới đó, Huỳnh chưởng môn đã đi hết một vòng quanh sảnh, lại tiếp tục: “Ta chỉ biết hắn là bang chủ Liên Hoa Bang, một tổ chức xã hội đen cực lớn. Nhưng quy mô tới đâu, nhân lực thế nào thì ta không được rõ. Cho nên ta muốn phái ai đó đi Sài Gòn, cố gắng tìm hiểu về bọn chúng, càng nhiều càng tốt. Ai trong các ngươi có thể đi được?”
Võ Đức, Trần Hãn và một người nữa là Lý Nguyên nhìn nhau. Ba người trước giờ huynh đệ thân như ruột thịt, trao đổi ánh mắt một hồi là đã có quyết định. VõĐức thân là đại sư huynh, lại đang phải lo luyện Âm Dương Chưởng Pháp.Trần Hãn tính tình trước giờ rất ngay thẳng thật thà, lại nóng nảy hay gây chuyện, không quen mưu mô luồn lách. Chỉ còn lại Lý Nguyên, tam đệ tử, năm nay gần ba mươi, là người linh hoạt, giỏi ăn nói, tư chất rất thông minh, lại thêm tính tình cẩn thận, là người thích hợp hơn cả. Lúc đó Lý Nguyên bèn bước ra nói: “Thưa sư phụ, vậy con xin đi.”

Huỳnh chưởng môn gật đầu, dường như đó cũng là ý của ông. Ông nói: “Ta có một vài đồ đệ dưới đó. Nói rồi ông lấy ra một phong thư. Trong này đã có ghi sẵn thông tin của họ và một bức thư tay do ta viết. Con cứ đến gặp đưa cho họ thì tự nhiên họ sẽ hết lòng giúp đỡ con.”
Lý Nguyên kính cẩn đón lấy.
Giữa lúc ấy thì lão bộc trong phủ chạy vào cúi đầu nói: “Thưa chưởng môn, ngoài phòng khách có người đang đợi.”
“Là ai?” Huỳnh chưởng môn hỏi.
“Là phó giám đốc sở công an Long An, Lưu Chỉnh.” Lão già đáp
“Ta biết rồi, ta sẽ ra ngay.”
Võ Đức liền nói: “Ông ta đến làm gì thưa cha.”
Huỳnh chưởng môn nói: “Phó giám đốc sở công an là bạn ta, khi xưa còn theo ta học võ. Ông ấy ít khi đến đây, lần này đến chắc là có chuyện.”

Võ Quán Huỳnh Gia là một tòa phủ đệ cổ xưa rộng lớn, được gìn giữ và tu bổ rất cẩn thận, cho nên ngoài là nơi an cư của Huỳnh Gia các đời thì có thể xem là một di tích lịch sử rất có giá trị, thường xuyên có du khách thập phương ghé vào tham quan. Bao quanh phủ là đồng lúa bạt ngàn, phía trước có sông chảy qua. Từ đường lộ muốn đi vào phải băng qua một con đường đất nhỏ. Khung cảnh rất nên thơ hữu tình. Phòng khách Huỳnh Gia nằm tại chính điện, đi qua cổng và băng qua một cái sân lớn gọi là tiền đình là tới. Cách bày biện trong phòng theo lối cổ xưa, ngoài chiếc quạt trần ra thì dường như không hề có sự hiện diện của bất kì món đồ vật hiện đại nào, khiến cho căn phòng mang phong vị cổ kính. Ai bước vào cũng phải mất mấy phút trầm ngâm trước vẻ đẹp rất riêng của nó.

Trong phòng lúc này có một người đang ngồi uống trà, mình bận vest, đi giày da, bụng bự mặt to, tướng rất sang. Như vừa nói, vẻ đẹp của căn phòng cực kì lôi quấn, cho nên vị khách vừa uống trà vừa chăm chú nhìn ngắm chung quanh, đầu cứ khe khẽ gật. Một thoáng sau thì Huỳnh chưởng môn đi vào. Hai người gặp nhau tay bắt mặt mừng, chào hỏi rất nhiệt tình, sau đó phân ghế chủ khách cùng ngồi xuống.
Huỳnh chưởng môn lên tiếng trước: “Lâu ngày không gặp, không biết Lưu huynh có khỏe không. Hôm nay hạ cố ghé qua tệ phủ có gì chỉ bảo chăng?”
Xin nói thêm rằng Huỳnh chưởng môn là người tinh thông các giá trị văn hóa của dân tộc, Nho - Y - Lý - Số, cái gì cũng giỏi. Nhưng cũng bởi vì thế nên ông rất trọng lễ nghĩa và những cách cư xử truyền thống của người xưa. Bởi vậy mỗi lần gặp người quen ông đều giữ thói xưng hô huynh đệ cùng cách nói chuyện rất khách sáo khuân mẫu, chứ không có ông-tôi như nhiều người ngày nay vẫn dùng.
Người họ Lưu vội cười nói: “Gì mà chỉ bảo chứ. Tôi có công chuyện đi ngang qua nên tiện ghé vào, trước là hỏi thăm sức khỏe chưởng môn, sau là cũng thật có chút chuyện cần trao đổi. Chỉ mong không quấy rầy là mừng rồi.”
Huỳnh chưởng môn cười nói: “Lưu huynh đã quá lời.”
Lúc đó thì người đầy tớ trong phủ cũng đã đến dâng trà.

Người họ Lưu nhắp một ngụm rồi khen: “Tôi đi đó đi đây miễn cưỡng cũng có thể xem là nhiều, nhưng quả thật trà ở Huỳnh Gia vẫn thơm ngon hơn cả.” Nói xong lão lại tợp một ngụm nữa.
Huỳnh chưởng môn nói: “Nếu quả như thế thật thì mong Lưu huynh thường xuyên ghé chơi.”
Người kia uống xong đặt chén trà xuống bàn, khuân mặt tức thì chuyển sang nghiêm túc. Huỳnh chưởng môn biết đã đến lúc vào câu chuyện, cũng để ý lắng nghe.
Người kia nói: “Không giấu gì chưởng môn, ta có nghe được một số chuyện liên quan đến Huỳnh Gia từ mấ