Tác giả: Kim Lưu
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1341844
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1844 lượt.
luyện từ nhỏ, bản tính rất lạnh lùng, hiếu chiến. Lão gọi là Đồ Nhân, tuy tuổi mới ngoài hai mươi nhưng võ nghệ cực cao, trở thành trợ thủ đắc lực hạng nhất trong hàng ngũ thuộc hạ của lão.
Khi tên Long Nghiện, Hội chủ của Hắc Hội bị ám sát, Yến Tùng không muốn địa bàn Hắc Hội rơi vào tay Liên Hoa Bang nên phái gã Đồ Nhân này tới chủ trì cục diện, quyết phải giữ được địa bàn.
Đồ Nhân lúc đó lạnh lùng nói: “Các ngươi giết chết hội chủ của bọn ta, lại ngang nhiên cướp địa bàn làm ăn, có còn coi phép tắc giang hồ ra cái gì không?”
Tên Hùng Hô nghe giọng nói lạnh như băng, lại nhìn ánh mắt sắc như dao của Đồ Nhân thì trong lòng trào lên nỗi sợ hãi, nhưng vẫn cố bình tĩnh nói: “Quy tắc của giang hồ là mạnh được yếu thua, có cái gì mà lại không đúng chứ!”
Đồ Nhân nhíu cặp lông mày, không nói tiếng nào nữa, đột nhiên vung mã tấu chém xả tới, thế chém cực kì mãnh liệt. Hùng Hô kinh hoảng vội khụy gối lùi về sau hai bước giơ đao lên chống đỡ. Một tiếng choang chí chát vang lên, thanh mã tấu của Đồ Nhân đã chém đứt đôi thanh đao của Hùng Hô, rồi theo đà xả xuống cắt lìa luôn cánh tay trái của y. Máu tươi bắn ra tung tóe. Hùng Hô đau đớn gào thảm.
Đám người Hắc Hội thấy vậy thừa thế xông vào chém giết. Người của Hùng Hô thấy chủ tướng một chiêu đã thảm bại, vội vã vừa đánh vừa kéo nhau chạy bán sống bán chết. Đám lâu la của Hổ Trọc vừa chửi vừa rượt theo, ra tới tận đường lộ mới dừng lại quay vào trong. Quán café bình nhật khách xá nườm nượp giờ đã vắng tanh, ngoài đám phục vụ sợ hãi tìm chỗ kín đáo náu mình thì không còn một bóng người.
Lúc đó có người chạy vào báo với Đồ Nhân: “Thưa công tử, Tùng Chột đang kéo người của Lô Hội đi hỏi tội bọn Bạch Mai Đường.”
Đồ Nhân quăng xoảng thanh mã tấu rướm máu xuống sàn, cởi cái áo khoác đã bị máu nhuộm đỏ ra lau tay rồi lạnh lùng ra lệnh: “Chúng ta đi xem tình hình.”
Hổ Trọc cùng bọn đàn em nối đuôi nhau theo Đồ Nhân ra ngoài.
Võ Tài với thằng Điệp thấy bọn người kia kéo nhau bỏ đi, liền đưa mắt trao đổi ý kiến, cùng nhất trí rằng phải đi theo xem chuyện rốt cuộc thế nào, liền đi ra theo.
Bên ngoài, một chiếc toyota mười sáu chỗ chạy tới đón cả bọn Đồ Nhân đi. Võ Tài cùng thằng Điệp vội xách chiếc wave của thằng Long chạy theo.
Hai thằng theo chiếc Toyota kia luồn lách qua mấy con phố, sau cùng chạy vào một con đường nhỏ vắng vẻ, thấy xa xa phía trước có một đám người rất đông tụ tập đứng ở đó, ai nấy tay đều lăm lăm binh khí, ánh điện đường vàng vọt càng làm tăng thêm phần sát khí cho chúng. Những người đi đường thấy có một đám giang hồ tụ tập như thế ai nấy đều khiếp sợ, vừa gặp là vội quay xe đi đường khác, thành ra con đường gần như chẳng có ai qua lại. Võ Tài đỗ xe dưới một tán cây ven đường quan sát, lại vận công lắng nghe.
Chiếc Toyota dừng lại. Đồ Nhân thân hình tiêu sái bước xuống, cả đám người nhất loạt thưa: “Đồ Nhân công tử!”
Đồ Nhân lạnh lùng hỏi: “Chúng ở đâu?”
Tùng Chột bước ra nói: “Ở căn biệt thự cuối đường, đó vốn là căn cứ của Hắc Hội, bị bọn chúng chiếm lấy.”
Đồ Nhân đốt một điếu thuốc hút rồi ra lệnh: “Chúng ta đi.”
Nói rồi dẫn đầu cả bọn rầm rập đi về phía cuối đường.
Võ Tài với thằng Điệp cũng vội bám theo. Lúc đó trời bỗng đổ mưa lâm râm, gió thốc lên từng hồi khiến không gian nhuốm màu tang tóc.
Đám giang hồ tới trước cổng một căn biệt thự nhà cao cửa rộng, tên trong đèn đuốc sáng choang, trên sân có rất đông người tụ tập bất kể mưa gió, hình như biết đám người của Đồ Nhân tới nên đứng chờ sẵn.
Lúc đó có hai tên tới mở lớn cổng, có ý mời khách. Đồ Nhân dẫn người bước vào. Sân của tòa biệt thự rất rộng, nên dù đông người vẫn đứng rất thoải mái. Người của Thanh Long Bang vừa kéo dô thì hai phe lập tức chia ra trước sau đứng đối nhau.
Đồ Nhân cất tiếng nói: “Gọi người ra đây nói chuyện.”
Trong nhà liền vang lại một giọng nữ, thanh âm lảnh lót êm tai: “Đồ Nhân công tử thân chinh tới tận đây, quả là một vinh hạnh lớn cho Bạch Mai Đường chúng tôi.”
Tiếng nói vừa dứt, đám người vây trước cửa liền rẽ ra thành một lối đi ở giữa. Trong nhà có người bước ra, một cô gái rất trẻ. Cô mặc một chiếc áo khoác đen bóng dài tới chân, môi đỏ như son, tóc đen láy xõa ngang vai, da mặt trắng hồng, làn lông mi dài lượn sóng trên đôi mắt tròn long lanh, đúng là một mỹ nhân hạng nhất. Bọn giang hồ phía Thanh Long bang có mấy kẻ không kiềm được phải ồ lên. Nàng chân đi giày, bước lộp cộp xuống các bậc thang, phía sau có một lão bộc đi theo che dù, gió thổi tóc mai nàng phất phơ. Đêm tối không giấu được làn da trắng như tuyết của nàng.
Đám người Bạch Mai Đường vội đua nhau thưa: “Đường chủ!”
Đồ Nhân nhìn thân hình nàng, cũng thoáng xúc động, ánh mắt vốn lạnh lùng của y cũng hơi long lên. Bạch Mai Đường vốn là một trong những chi nhánh lớn nhất của Liên Hoa Bang, phụ trách tới ba quận: Gò Vấp, Tân Bình và quận 3, không ngờ đường chủ lại là một con bé trẻ măng thế này.
Nàng bình thản cất bước lại gần Đồ Nhân, miệng giữ nụ cười vui vẻ hỏi: “Nếu ta không nhầm thì an