Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo hóa trường

Giáo hóa trường

Tác giả: Lôi Mễ

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1342925

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2925 lượt.

ghế, bộ dáng chán chường không chịu nổi.Phương Mộc chú ý tới đầu ngón tay của gã luôn vặn xoắn một viên giấy nhỏ đã biến thành màu đen."Đó là cái gì?""Haha." Lỗ Húc nhẹ nhàng cười cười, "Một lão đại ca của phân cục thần bí hề hề kín đáo đưa cho tôi, nghe nói là bài thuốc tráng dương gia truyền."Gã quay cửa kính xe xuống, đem viên giấy kia dùng sức ném ra ngoài, "Thật đem tôi trở thành phế vật mà."Phương Mộc có chút xấu hổ, không biết nên làm sao an ủi gã, nghẹn nửa ngày không đầu không đuôi nói một câu: "Không phải."Lỗ Húc không đáp lời, như cũ nhìn chằm chằm mặt đường phía trước đến xuất thần. Chạy đến một con đường nhỏ, Lỗ Húc đột nhiên mở miệng hỏi: "Phương Mộc, cậu ăn cơm chưa?""Chưa." Phương Mộc giảm tốc độ xe, "Thế nào?""Tôi mời cậu uống rượu nhé.""Bây giờ?" Phương Mộc nhìn đồng phục trên người Lỗ Húc, "Hôm nào đi. Cậu mặc đồng phục uống rượu, sẽ rước lấy phiền toái.""Không sao." Lỗ Húc đem nón đại diêm (nón cảnh sát, diêm là vành nón) tháo xuống, rồi thuần thục cởi áo, tháo cà vạt, toàn bộ ném trên ghế phía sau, "Thế nào không phải OK rồi sao?""Chết tiệt, cậu không sợ đông lạnh hả?" Phương Mộc quét một vòng trong xe, "Tớ ở đây không có quần áo cho cậu mặc a.""Đừng ngại." Lỗ Húc vẻ mặt hưng phấn chỉa chỉa một hiệu ăn nhỏ ven đường, "Cứ đi đến đó đi."Mặc dù bỏ đi áo trang trí dấu hiệu cảnh vụ, thế nhưng áo sơ mi màu lam nhạt và quần dài xanh đậm kia vẫn lộ ra một cỗ vị đạo của trang bị tiêu chuẩn, lại càng không cần nói đến cảnh huy trên đầu dây nịt ngân quang lòe lòe. Lỗ Húc sải bước đi vào hiệu ăn nhỏ, Phương Mộc thấp tha thấp thỏm đi theo phía sau.Thời điểm gọi món, Lỗ Húc muốn một hơi 10 chai bia, sau đó mới chọn vài món nhắm, tựa hồ uống rượu mới là mục đích, ăn cơm chỉ là thứ yếu.Sau khi uống một ly bia, Phương Mộc liền lấy lý do phải lái xe từ chối uống tiếp, Lỗ Húc trừng mắt: "Uống ít như vậy? Không được!""Tôi còn phải lái xe. . . . . .""Không sao." Lỗ Húc đẩy tay Phương Mộc, đem hai chai bia mở ra rót trước mặt cậu, "Không tiêu diệt hết cậu đừng mong đi."Dáng điệu của Lỗ Húc rất dọa người, kỳ thật tửu lượng rất bình thường. Hai chai bia lót bụng, đầu lưỡi đã bắt đầu phát cứng. Phương Mộc hiểu gã khổ sở, nghĩ thầm cùng lắm đem xe ném ở đây, bắt xe trở về, cũng dứt khoát uống cùng gã.Sau khi nói đông nói tây tán gẫu một trận, đề tài không thể không trở lại buổi tọa đàm xế chiều hôm nay."Khụ, tọa đàm làm không tồi!" Vẻ mặt đỏ bừng Lỗ Húc đem một hạt đậu phộng nhét vào miệng, "Tiến sĩ Dương rất có trình độ, khiến đám quê mùa này đều nghe đến choáng váng."Gã ha hả cười rộ lên, vụn nhỏ đậu phộng cũng phun tới trên bàn. Phương Mộc không biết nên làm thế nào an ủi gã, chỉ có thể gật đầu phụ họa: "Đúng vậy."Lỗ Húc cúi đầu bóc đậu phộng, tựa hồ có lời gì muốn nói, lúc ngẩng đầu lên, Phương Mộc rõ ràng thấy được khát vọng bộc lộ trong ánh mắt gã, nhưng nói đến bên miệng, lại biến thành một động tác nâng ly."Uống!"Phương Mộc cùng gã thoáng cụng ly, nhấp một ngụm bia, nhịn không được nói: "Lỗ Húc, cậu đừng nghĩ nhiều. Tôi tin tưởng tiến sĩ Dương là muốn. . . . . .Để mọi người lĩnh hội sâu sắc hơn."Lỗ Húc buông mí mắt không trả lời, phút chốc, nhẹ nhàng thở ra, "Tôi biết. . . . . .Không có gì. . . . . .Có thể giúp mọi người giải quyết chút vấn đề thực tế. . . . . .Điểm ủy khuất ấy không sao cả."Gã ngẩng đầu, nụ cười giống như co quắp, "Tôi không sao cả."Lúc này Phương Mộc chủ động giơ ly lên, "Đúng, nhiều phiền toái đã xảy ra như vậy, chút việc nhỏ ấy tính là cái gì!"Lỗ Húc nốc xuống một ngụm bia to, do uống quá mạnh, bia theo khóe miệng chảy xuống trước ngực. Gã qua loa đại khái lau một phen, miệng liên miên lải nhải: "Không thành vấn đề. . . . . .Đương nhiên không thành vấn đề. . . . . ."Phương Mộc thấy gã nói không hề tự tin, trong lòng càng thông cảm với gã, nhưng chẳng biết nói gì cho phải, chỉ có thể yên lặng đưa qua một điếu thuốc. Lỗ Húc châm hút một hơi, rồi kẹp trên tay, cúi đầu tiếp tục lẩm bẩm tự nói như loạn thần kinh.Thời điểm ngẩng đầu lên nói chuyện lần nữa, trên mặt Lỗ húc là một nụ cười tràn ngập áy náy."Theo lý thuyết, tôi không có lý do gì oán giận tiến sĩ Dương," Gã quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, "Dù sao người ta cũng đã trị hết bệnh của tôi, dùng ca bệnh của tôi để giúp những người khác, tôi phải cảm thấy vui mừng."Giờ giao thông cao điểm đã qua, người đi dọc đường cũng vẫn không ít, ảnh ngược phản chiếu trên ly thủy tinh của Lỗ Húc, cước bộ vội vàng đi qua như dệt cửi."Chẳng qua hắn không nên tại một nơi như thế lấy tôi ra làm ví dụ, đều cùng một hệ thống, kẻ ngu cũng có thể nghe ra X kia là tôi." Lỗ Húc quẳng đầu lọc sắp cháy hết, lần nữa châm một điếu khác, "Ngoài ra, cho dù lấy tôi làm ví dụ, cũng không nên đem những chuyện kia đều nói hết ra.""Tôi cảm thấy. . . . . ." Lỗ Húc lắc đầu cười rộ lên, ". . . . . .Tôi cảm thấy tôi khi ấy đang mông trần đứng trên sân khấu, tiến sĩ Dương chỉa vào người của tôi nói, tên tiểu tử này dùng không tốt -- Tôi tựa như một công cụ để hắn biểu diễn cơ trí của mình.""Đừng nói nữa." Phương Mộc đã không nỡ nghe thêm nữa, cậu rót đầy một ly bia cho Lỗ Húc