Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1342929
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2929 lượt.
hông thể để cho những đứa con của tôi từ nhỏ đã có cảm giác kém hơn người một bậc."Ông xoay đầu sang, nghiêm nghiêm túc túc nói với Phương Mộc: "Nghèo về tâm hồn so với nghèo về vật chất đáng sợ hơn nhiều lắm.""Tôi đây cũng không tính là một người quyên góp sao?" Phương Mộc nỗ lực thuyết phục thầy Chu, "Cùng những người khác có gì khác nhau a.""Cậu không giống." Thầy Chu hướng Phương Mộc cười cười, "Cậu chỉ đại diện cho cá nhân cậu, hơn nữa cậu sẽ không hướng tôi đưa ra yêu cầu báo đáp."Nhắc tới quyên góp, Phương Mộc thoáng cái nhớ tới giao phó của Hình Chí Sâm, cậu từ trong ngực lấy ra xấp tiền một ngàn đồng, đưa tới tay thầy Chu.""Cậu đây là để làm chi?" Thầy Chu có chút kinh ngạc, "Cậu tháng này đã quyên tiền rồi, còn mang theo nhiều đồ như vậy.""Không phải của tôi." Phương Mộc đem ý tứ của Hình Chí Sâm đơn giản thuật lại một lần. Thầy Chu ước lượng xấp tiền trong tay, trầm tư một hồi, lại nhìn chung quanh, thấp giọng nói: "Tiểu Phương, tôi vẫn có chuyện vẫn không rõ ràng lắm.""Dạ?""Cậu vì sao phải giúp Liêu Á Phàm?"Phương Mộc nhìn đôi mắt của thầy Chu, ánh mắt lão nhân ôn hòa hồn hậu, khiến lòng người nảy sinh tin cậy."Bởi vì tôi biết mẹ của nàng." Phương Mộc gian nan mở miệng, "Thời điểm tôi học đại học, mẹ của nàng là quản lý viên của ký túc xá chúng tôi. Đại học năm 3, cũng chính là năm 1999, tôi gặp một tai họa bất ngờ, mẹ của nàng dùng tánh mạng của mình để cứu tôi."Phương Mộc không muốn nói đến chi tiết, mà thầy Chu cũng không có ý truy vấn, sau một lát trầm mặc, thầy Chu nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai cậu, "Tri ân báo đáp, có thể thấy cậu là một người phẩm cách cao thượng.""Đây không tính là gì. Mẹ của Liêu Á Phàm trả giá bằng sinh mạng, nàng trả giá bằng tuổi thơ. So sánh với những thứ tôi có thể làm, quá bé nhỏ không đáng kể đến."Phương Mộc nhìn thầy Chu, "Tôi cảm thấy từ phẩm cách cao thượng này, cùng thầy mới vừa vặn xứng đôi."Không biết tại sao, ánh mắt thầy Chu lập tức ảm đạm xuống. "Không giống." Ông nhìn vầng thái dương ở phương tây càng ngày càng thấp, thì thào nói: "Tôi và cậu không giống nhau."Hồi ức là một thứ gì đó rất kỳ diệu, nó có thể khiến ngươi nháy mắt nhảy vào một con sông, hơn nữa khó mà tự thoát khỏi. Phương Mộc không biết giờ phút này thầy Chu nhớ ra dạng chuyện cũ gì, với lại tin rằng thầy Chu cũng đồng dạng không biết suy nghĩ của cậu. Có lẽ đều là những việc đã qua khó mà mở miệng thôi, chúng nó khiến người hồi tưởng đều lâm vào trong tình tự sa sút. Sự u sầu của thầy Chu mãi đến sau bữa cơm chiều cũng chưa từng giảm bớt, mà sự u sầu của Phương Mộc thì lại kéo dài đến tận dọc đường đi về nhà.Xe jeep trên mặt đường bằng phẳng của C thị chạy băng băng, hai bên là đường phố và dãy nhà hoặc xa lạ hoặc quen thuộc. Đối với Phương Mộc mà nói, đây là một thành phố lưu giữ rất nhiều hồi ức. Tuổi thơ vô ưu vô lự, thời học sinh tỉnh tỉnh mê mê, thời đại học vui buồn lẫn lộn, hạnh phúc cùng sợ hãi đan xen. Lúc 21 tuổi, khoái hoạt cả đời tựa hồ đều ở năm 1999 mà im lặng chấm dứt. Mà trận bi kịch này, vẫn kéo dài mãi đến khi cậu rời khỏi quê nhà đến J thị cầu học.Phương Mộc nhớ tới thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy Lỗ Húc, cái loại bất lực, sợ hãi trong ánh mắt của gã. Đúng vậy, kia từng là ánh mắt của mình. Đó cũng là vấn đề Phương Mộc vẫn luôn không muốn nhìn thẳng vào: sau khi phát sinh hàng loạt vụ án ở đại học sư phạm, mình chính là một người bệnh PTSD không hơn không kém.Phương Mộc từng tự phong bế, từng cùng thanh dao găm kia phút chốc cũng không thể tách rời, từng liên tục gặp ác mộng, từng không cách nào nhìn thẳng vào ngọn lửa và mùi đốt nướng, từng vì những người đã chết đó áy náy đến tê tâm liệt phế. . . . . .Xe jeep xuyên qua nội thành vừa lên đèn rực rỡ, bên trong xe sáng như ban ngày. Phương Mộc từ trong kính chiếu hậu nhìn hai mắt của mình, bên trong đó sớm đã không còn sợ hãi, lo âu và tự chối bỏ, chiếm lấy nó chính là trấn định và cứng cỏi. Chưa từng có giai đoạn I, II, III, IV, chưa từng có tâm lý kịch, Phương Mộc vẫn như cũ có thể bình tĩnh sống sót, mỗi ngày chìm vào giấc ngủ.Từ một khắc trong tầng hầm hướng Tôn Phổ tay cầm dao găm bóp cò súng kia, hết thảy cũng đã chấm dứt.Rất nhiều chuyện đều là chúng ta vô pháp -- hoặc khó mà nhìn thẳng vào. một khi ngoảnh lại nghiêm túc xem xét, e rằng chúng ta khẳng định đều phải đối với một sự thật chấn động nào đó không thể nghi ngờ.Chẳng lẽ giết người, thật sự là một loại phương pháp giải quyết vấn đề sao?Phương Mộc nằm trên giường trong ký túc xá, nhìn ánh trăng thanh lãnh ngoài cửa sổ lẳng lặng hắt vào, sự vật trên bàn mờ mờ ảo ảo, duy chỉ có cảnh huy trên bao da chứng nhận cảnh quan lập lòe phát sáng.Có lẽ Thai Vĩ khẳng định mình không thích hợp làm cảnh sát, còn có nguyên nhân khác.Đoán được tâm tư của kẻ khác thật là một chuyện khó khăn, mà càng khó khăn, chính là nhìn thẳng vào nội tâm bất kham của chính mình.Một đêm này, Phương Mộc mất ngủ.
Cố sự của J tiên sinh
Tôi hôm nay muốn kể cho mọi người nghe, là một chuyện khó mà mở miệng. Trước khi tôi bắt đầu giảng thuật, tôi đã chuẩn bị tâm lý tốt để tiếp nhận sự