Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồ Tuyệt Mệnh

Hồ Tuyệt Mệnh

Tác giả: Quỷ Cổ Nữ

Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015

Lượt xem: 1342824

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2824 lượt.

Ông quá khen. Tôi chỉ là người bình thường, thậm chí khờ dại, nếu không tôi đã chẳng đi sâu vào cái chuyện thị phi này.”
“Điều đáng sợ nhất là ta không biết rõ đâu đúng là sai.”
“Mọi người đều có dự định, kết cả tôi.”
“Cô chẳng qua chỉ muốn thoát khỏi mối nguy hiểm bỗng dưng chuốc lấy, chúng tôi không nhầm đâu. Hiện cô làm việc ở đâu?”
Na Lan hiểu rằng, một buổi chiều là quá đủ để Phàn Uyên điều tra rõ về cô vốn chẳng có gì phức tạp, chắc lúc này ông ta giả vờ ngu ngơ, nên cô chiều ý luôn: “Tôi vừa tốt nghiệp đại học, chuẩn bị đi làm nghiên cứu sinh.”
“Nếu cô có hứng thú với miền nam, thì tập đoàn Đặng Thị vốn chuộng nhân tài, sẽ dành cho cô một vị trí thích hợp. Cô muốn làm nghiên cứu sinh thì sau này vẫn có thể tiếp tục. Cô là người tài hiếm có. Tôi chưa bao giờ gặp một cô gái xuất sắc như thế này đến dự ‘phỏng vấn’.”
Các người giữ được tôi tức là giữ được mọi bí mật. Na Lan cười: “Cảm ơn ông trọng thị, tôi không dám để cho thầy giáo hướng dẫn tôi phải bực mình. Nhưng tôi xin hứa sẽ quên sạch nhưng gì hôm nay mắt thấy tai nghe.”
Phàn Uyên thở dài, có ý tiếc nuối, và chìa tấm danh thiếp: “Thật đáng tiếc, nhưng nếu cô thay đổi ý kiến thì cứ liên hệ với tôi bất cứ lúc nào.”
Cô nói cảm ơn, rồi im lặng. Cô có cảm giác chuyến đi Lĩnh Nam này là một sai lầm.
“Na Lan, tôi vừa là thầy vừa là bạn cô, tôi khuyên cô hay ngừng điều tra chuyện đó!” Ba Du Sinh khẩn khoản trả lời điện thoại của Na Lan.
“Nhưng nếu em không điều tra cho rõ thì em sẽ vẫn bị người ta theo dõi thậm chí muốn lấy mạng em.”
“Tôi sẽ cử người bảo vệ, vì cô là người phát hiện ra thi thể Ninh Vũ Hân, đương nhiên sẽ được cảnh sát bảo vệ đặc biệt.”
“Nhưng sẽ tiếp diễn như thế trong bao lâu? Và dù em được bảo vệ nhưng kẻ kia vẫn giữ thế chủ động và bí mật, coi chừng cảnh sát sẽ bỏ mạng cũng nên.” Na Lan nhớ đến cú chạm trán trong khu nhà ở trường cấp III, kẻ truy sát cô là một tay chuyên nghiệp.
“Nếu cô còn làm thế nữa thì sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm hơn. Cô phải tỏ ra có trách nhiệm với chúng tôi mới đúng.”
Na Lan định nói: “Đọc báo, đủ thấy các anh rất bận rộn, hết xóa sổ xã hội đen lại đến giết người, cướp ngân hàng, rồi côn đồ cầm hung khí xông vào trường tiểu học... Các anh quá mệt mỏi để xử lý các vụ án liên tiếp xảy ra, dù anh không ngủ suốt ngày đêm thì cũng chưa chắc đã có sức xem sét vụ án Ninh Vũ Hân, anh còn thì giờ nào để đi tìm cô bạn gái mất tích chục năm nay?”
Nhưng cô chỉ nói: “Gần đây, với tư cách không chuyên, em phát hiện ra một vào tình hình đặc biệt.” Rồi cô kể về ngôi y quan chủng của Quảng Diệc Tuệ.
Ba Du Sinh trầm ngâm một lát, nói: “Đó là một đầu mối không thể bỏ qua. Nó chứng tỏ ông Quảng Cảnh Huy ít nhiều cũng biết sự về vụ mất tích của con gái, và đó không thể là tin tốt lành gì. Nhưng cô kể chuyện này với tôi, cô không sợ ông Đặng Kỳ Xương trách cô bép xép à? Thậm chí ông Quảng Cảnh Huy sẽ...”
“Em có sợ. Ngay từ khi ở Giang Kinh em đã sợ, trước khi Ninh Vũ Hân bị sát hại em đã sợ, nên em phải hóa trang khuôn mặt, đến nỗi hiện giờ hễ soi gương thì lại choáng váng.”
Ba Du Sinh thở dài: “Cô thật là...”
“Nếu chưa làm rõ vụ án Ninh Vũ Hân thì em không thể sống tự do thoải mái như bình thường được.”
“Nếu tôi buộc cô phải chấp nhận được bảo vệ thì sao?”
“Thì anh sẽ hối không kịp! Em bắt đầu có cảm giác rằng bên trong còn quá nhiều điều phức tạp không sao tưởng tượng nổi. Em cứ nghĩ mình ở thế bị động và bí mật thì lại càng có ưu thế hơn.”
Ba Du Sinh lại trầm ngâm một hồi rồi nói: “Tôi vẫn nghĩ mình là người cố chấp nhất trên đời...”
“Em mới là người như thế!” Na Lan cúi nhìn mảnh giấy trên bàn. “Nay mới biết mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng.”
Những chứ viết trên mảnh giấy khiến cô cảm thấy mình là ếch ngồi đáy giếng, gồm: Quảng Cảnh Huy, Đặng Kỳ Xương, Đặng Tiêu, Phàn Uyên, Ninh Vũ Hân, Quảng Diệc Tuệ.
Cách ra một quảng, cuối cùng là hai chữ Tần Hoài.
Tần Hoài, không ngừng hại người, đương nhiên cũng là một kiểu cố chấp.




Chương 15
Nếu chỉ như lúc mới gặp


Chuyến tàu đi suốt từ Quảng Châu đến Giang Kinh, đến nơi lúc 6 giờ 30 tối. Mùa hè ngày dài, gọi là sẩm tối thực ra mặt trời vẫn xiên chênh chếch ngó nhìn thế gian với bao nỗi thăng trầm. Na Lan xuống tàu, lại đeo kính râm lên tuy cô không cho rằng có ai đó bám theo từ huyện Mai, mà dù có thì cũng chỉ là người do ông Đặng Kỳ Xương hoặc Phàn Uyên sai bảo. Ở Quảng Đông họ là ma bản địa, nếu định gây rắc rối cho cô thì đã ra tay rồi, khỏi cần chờ đến Giang Kinh mới làm.
Bên ngoài lối ra phía nam nhà ga, người đông nghịt như mọi ngày, họ ra đón người nhà. Phía xa một chút cũng là biển người. Có nhiều tấm biển giơ cao, viết tên người, hoặc viết tên công ty lữ hành, họ muốn lôi kéo khách. Trước đám người như thế, lẽ ra Na Lan cảm thấy rất an toàn, nhưng cô vẫn cúi đầu bước đi, chi mong mình càng ít gây chú ý càng tốt.
Vào lúc soát vé để ra khỏi ga, có một tấm biển đung đưa trước mặt cô, giấy trắng viết ba chữ đỏ, tên người thì phải. Cô không cần ai đón,