Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồ Tuyệt Mệnh

Hồ Tuyệt Mệnh

Tác giả: Quỷ Cổ Nữ

Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015

Lượt xem: 1342778

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2778 lượt.

nên không để ý nhìn các tấm bảng, cô chỉ rảo bước.
Lại một người khác giơ tấm bảng, cũng giấy trắng chữ đỏ.
Cô vẫn không để ý, chỉ vừa đi vừa lấy máy di động ra định gọi người anh họ Thành Tuyền. Và cô ngẩng nhìn, thì ra là một người khác cầm tấm bảng cũng khác, giấy trắng viết ba chữ đỏ, đón người có tên là “Quảng Vũ Lan”.
Na Lan chững lại, cảm thấy đó là một tập hợp đáng cười, đáng ghét và đáng buồn. “Quảng Vũ Lan”, gói trọn cả Quảng Diệc Tuệ, Ninh Vũ Hân và Na Lan! Quảng Diệc Tuệ mất tích đã ba năm, biến thành nấm mồ ở Lĩnh Nam. Ninh Vũ Hân bị hại năm ngày trước, hương hồn đã đi qua cầu Nại Hà, còn Na Lan thì sao? Lần đầu gặp xác chết ở khu chung cư, lần sau liều mạng đi xa, lần ba thì nửa đêm gió rít đi đào mộ. Liệu có còn trò gì hay ho nữa không? Liệu có bỏ mạng như hai cô gái kia không? Nỗi ấm ức biến thành phẫn nộ, cô bước đến trước mặt người cầm biển: “Ai bảo anh ra đón người? Hắn cứ việc ra đây, hoặc các người cứ việc bám theo taxi tôi ngồi. Cái trò mèo vờn chuột lý thú lắm à?”
Người cầm biển là một thanh niên để râu, hắn nhún vai, lấy di động ra nói vài câu rồi bảo: “Cô chờ một lát.” Ít ra hắn cũng lễ độ.
Kinh nghiệm của Na Lan cho thấy “chờ một lát” thường nghĩa là sẽ lãng phí cuộc đời một cách vô ích, nhưng không ngờ “một lát” này chỉ không đến 20 giây. Một chiếc xe Audi Q7 màu ghi sáng dừng ngay bên đường, bất chấp anh dân phòng la hét phản đối. Tên để râu cầm biển nói: “Nào, lên xe!”
“Tôi nói là hắn có thể tự ra đây, chứ không bảo xe hắn lại đây.” Na Lan bấm di động nhắn tin cho Ba Du Sinh biết số xe này.
“Xe đã đến, người cũng ra rồi.” Cửa xe mở ra, một thanh niên bước xuống, từ xa đã chìa tay định bắt tay Na Lan. “Cứ tra biển số xe thì biết là người tử tế. Cây ngay không sợ chết đứng.”
Na Lan bất giác cũng đưa tay bắt tay anh ta. Đó là một thanh niên rất gân guốc, sống mũi cao, hốc mắt trũng sâu, trông tựa như hai vùng tối trước cặp lông mày, đậm vẻ ưu tư bẩm sinh, mái tóc đen bù xù do thợ cắt tóc cố ý làm rối tung như thế, sơ mi trắng, quần trằng. Phong độ rất khác thường. Lúc này Na Lan còn chưa thôi nghĩ về mấy phen mạo hiểm, anh ta không có ý chớt nhả chòng ghẹo nhưng cô vẫn hơi sửng sốt.
Cho đến khi anh ta mở miệng thì Na Lan hoàn toàn rối trí.
“Tôi là Đặng Tiêu.”
“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Na Lan hỏi. Cô ngồi hàng ghế giữa phía sau là hai thanh niên, chắc là tùy tùng. Cô không hề vùng vằng kháng cự, thậm chí lên xe rất tự nhiên. Có lẽ vì cô căn bản không có ý định phải đi đâu lẩn tránh. Cuộc gặp gỡ với Đặng Kỳ Xương và Phàn Uyên cũng khiến cô bớt cảnh giác với người lạ của nhà họ Đặng cử ra.
Xe từ từ chạy, lách qua đám đông người và xe cộ đang rất lộn xộn bên ngoài nhà ga.
“Đi đến chỗ nào tiện nói chuyện.” Đặng Tiêu ngồi bên cạnh anh lái xe, ngoảnh lại nói. Nhìn nghiêng, thấy khuôn mặt anh ta cũng vuông vức sắc sảo chứ không có vẻ một anh chàng đa cảm, uy mị như ông Đặng Kỳ Xương nói.
“Sẽ là nơi nào?”
“Trong xe.” Đặng Tiêu chăm chú nhìn Na Lan. Anh ta có ánh mắt sắc lẹm như của ông Đặng Kỳ Xương, có thể nhìn thấy tim gan người khác. Thế mà ngày trước anh ta không nhìn ra sự thay đổi của Quảng Diệc Tuệ.
Vì đã trải nghiệm ánh mắt của Đặng Kỳ Xương nên Na Lan không mấy lo lắng, vẫn cười thản nhiên: “Có vẻ như anh rất hiểu tình thế của tôi?”
“Không. Chỉ hiểu sơ sơ.”
“Cha anh nói không thể liên lạc với anh, không rõ anh đang thế nào, nhưng nói thế thật không đúng.” Na Lan biết, Đặng Tiêu “đón” được cô là nhờ nhận tin từ Quảng Đông.
Anh ta hơi sa sầm nét mặt, hốc mắt càng sâu hơn: “Cô cho rằng cha tôi nói dối à? Tuy ông ấy là thương nhân nhưng không nói dối.”
Na Lan không xin lỗi: “Đó là cách nghĩ của anh, anh cũng hiểu ý tôi: tôi chỉ nhìn vào sự việc.”
Đặng Tiêu hơi kinh ngạc nhìn Na Lan một hồi, hình như là “nhận thức lại” về cô. “Đúng là cha tôi không thể liên lạch với tôi, vì tôi không bao giờ bắt chuyện, nhưng ông ấy có thể nhắn tin vào di động. Nói đúng hơn là thư ký của ông ấy thường liên lạc với tôi.”
“Phàn Uyên?”
“Chắc chắn cô đã gặp ông ta.” Đặng Tiêu nói, dù có nét châm biếm, người khác cũng không dễ nhận ra.
“Ít ra tôi cũng hiểu được học vấn và bản lĩnh của ông.” Na Lan cố không tỏ rõ thái độ.
Đặng Tiêu lại nhìn cô, chỉ thoáng nhìn, rồi nói: “Họ tưởng cô là Ninh Vũ Hân, là lỗi ở tôi, tôi chưa nói để họ biết các biến cố đã xảy ra.”
Một ý nghĩ lướt nhanh, Na Lan hỏi: “Anh đã từng tiếp xúc với Ninh Vũ Hân... Cô ấy chủ động hẹn gặp cha anh chắc là vì anh đã nói vài chuyện gì đó?”
Đặng Tiêu không trả lời, chỉ nói: “Thảo nào Tần Hoài tìm đến cô...”
Na Lan lạnh lùng nói: “Không có ai đến tìm tôi cả, tôi chỉ làm thuê cho anh ta vài hôn, thông qua quy tắc phỏng vấn tuyển dụng.”
Đặng Tiêu cười nhạt: “Tôi trả lời câu hỏi vừa nãy của cô: cô đoán đúng, tôi đã tiếp xúc với Ninh Vũ Hân. Tôi cho cô cấy biết tôi là ai, cũng như quá khứ giữa tôi và Diệc Tuệ. Tại sao cô ấy đi huyện Mai, thì đến giờ tôi vẫn không hiểu.”
Na Lan định nói anh ta không thấy ngẫu nhiên rất khéo à, cha


Snack's 1967