XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mặt Nạ Máu - Full

Mặt Nạ Máu - Full

Tác giả: Hồng Nương Tử

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1341937

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1937 lượt.

ờ trán cậu ta, nửa đùa nửa thật nói: “Cậu ta không sốt!”Đang nói, đột nhiên Khang Kiến nhảy dựng lên, nhìn vào khoảng tối ở phía trước, kêu lên: “Anh Mạc Bắc, hội trưởng!”Nghe thấy những lời này, ba người sởn hết gai ốc nhìn theo ánh mắt của Khang Kiến. Chẳng có thứ gì nhưng tiếng bước chân giẫm trên lá đang chậm chạp bước đến.Mùi tanh của máu bắt đầu lan tỏa trong không khí. Tạ Nam lại tưởng tượng ra tình trạng thảm hại của Mạc Bắc khi bị cứa đứt động mạch cổ đêm hôm đó, bây giờ anh ta lại quay về, thế nào cũng lôi đống máu trong đầu phun ra tứ phía cho coi.Sau khi người đó tiến đến gần, miễn cưỡng nhìn thì đúng là tên ấy có thân hình của Mạc Bắc, cái đầu cúi thấp thì rõ ràng tên này bị cứa đứt cổ. Trong lúc anh ta chậm chạp đi tới, một thứ âm thanh khàn khàn trong không trung cũng đang tiến đến gần.Ba người vội lùi lại, nấp vào sau ghế, cố gắng tránh xa cái người gọi là Mạc Bắc kia.Mạc Bắc nhặt con dao mà Khang Kiến đã ném xuống, sau đó khó khăn ngẩng đầu lên trâng trâng nhìn ba người. Ánh mắt khiến người ta không thể nào quên, là ánh mắt của người sắp chết hay đã chết.Khang Kiến không để ý nhào về phía trước, cùng Mạc Bắc bắt đầu một cuộc trò chuyện mới mà chỉ có trả lời chứ không có câu hỏi.Mạc Bắc khẽ rùng mình, còn Khang Kiến thì hình như đã bắt đầu hiểu tất cả mọi chuyện.“Em không có cách nào báo thù cho anh, hội trưởng, xin lỗi anh!”“Em vẫn sẽ tiếp tục cố gắng, thật đấy!”Nghe được điều này, Tạ Nam tức giận đến mức toàn thân run lên, tên tiểu tử này còn tiếp tục cố gắng! Chỉ vì Mạc Bắc vẫn cầm con dao đứng ở đó, nên Tạ Nam đành phải nhẫn nại không nổi cáu.“Mặt nạ phù thủy nhất định phải lấy được, nhưng…”“Bí mật!”Sau lời cuối cùng của Khang Kiến, Mạc Bắc ném con dao xuống, đi về phía ba người, còn Khang Kiến lại nhặt dao lên, động tác cứng nhắc, dùng dao cắt vào yết hầu mình.Vụ tự sát đến một cách gọn gàng sạch sẽ này khiến Tạ Nam thấy ớn lạnh, hình như cậu có thể nghe thấy tiếng máu bắn ra và cảm thấy sống lưng bị giội một gáo nước lạnh.Thấy Mạc Bắc tiếp tục phát ra thứ âm thanh khàn khàn rồi tiến lại gần phía mình, Tạ Nam kêu to: “Chạy!”. Rồi đưa tay kéo theo Tô Khôn co cẳng bỏ chạy. Thiệu Đông Tử cũng không hề do dự quay đầu chạy thục mạng, trong lúc đó vẫn không quên cầm viên gạch mang đến làm vũ khí ném về phía Mạc Bắc đang chậm chạp đuổi theo.Xuyên qua tấm chắn mục nát, bên ngoài đã là đường lớn, ba người vẫn không dám nghỉ ngơi, tiếp tục chạy về chỗ có người. Những con quạ trên các cây cao trong công viên phía sau lưng bắt đầu lượn quanh, kêu gào, giống như báo có người chết.Lúc dừng lại, Tô Khôn nhìn Tạ Nam đang cầm tay mình thì khẽ giằng ra, nếu không phải vì Tạ Nam trước mặt này thì có thể Mạc Bắc vẫn là Mạc Bắc, còn Khang Kiến vẫn là Khang Kiến. Tuy biết rõ rằng tất cả mọi chuyện đều không phải do Tạ Nam muốn như thế, nhưng thực sự cô cũng không biết có nên tiếp tục dựa vào cậu ấy như vậy không.“Nếu cảnh sát phát hiện thi thể Khang Kiến, thì làm thế nào?” Tạ Nam thấy việc mang còng so với gặp ma còn đáng sợ hơn rất nhiều.Thiệu Đông Tử nghe xong mới ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, nhất thời không có ý kiến, giống như con kiến leo cành cụt lại đang bắt đầu quay trở lại chỗ ban đầu.Tô Khôn giơ tay đề nghị: “Chúng ta tìm chỗ nào ăn đã, em đói lắm rồi, sau đó từ từ bàn bạc”.Thiệu Đông Tử tán đồng, người Trung Quốc vẫn giải quyết mọi vấn đề trên bàn ăn mà. Sau đó họ bắt đầu đi tìm quán cơm. tuy nhiên Tạ Nam miễn cưỡng đồng ý, có điều vẫn muốn gọi Giáo sư Khương đến.“Cũng được, cậu liên hệ đi, vả lại Tô Khôn cũng không phải là chưa gặp ông già Khương mà?” Tâm lý của tên Thiệu Đông Tử này cứ thay đổi đến chóng mặt, nhưng thực chất lúc này cậu ta cũng chỉ chăm chú vào quán cơm mà thôi.Ngồi xuống cùng mọi người, Tô Khôn mới biết từ quán trở về mình đã hôn mê hai ngày, chẳng trách đói đến mức không chịu được thế này. Nếu không phải nhờ Thiệu Đông Tử, chắc là bây giờ mình vẫn chưa tỉnh lại.“Hả? Sao Thiệu Đông Tử gọi được cho em, không phải là điện thoại của em hết pin sao?” Tạ Nam gọi điện cho Giáo sư Khương xong, hiếu kỳ hỏi.“Anh ấy vào phòng tìm em”. Tô Khôn không để ý mà bắt đầu ăn.“Cậu giả làm con gái à!” Tạ Nam giả nôn mửa.“Mình chôm được một cái băng đeo đỏ và cầm theo một quyển sổ giả vờ kiểm tra vệ sinh”. Thiệu Đông Tử nói. Nếu không phải là cậu ta thì chẳng biết Tô Khôn sẽ ngủ đến khi nào.Đang nói thì cửa được mở ra, một cái đầu thò vào và Giáo sư Khương chầm chậm bước đến phía bàn ăn. Sau một hồi giới thiệu, Giáo sư Khương gấp gáp bảo Tạ Nam nói lại tình hình.Tạ Nam kể lại toàn bộ sự việc, rồi thấy Giáo sư Khương nhíu mày. Chuyện của Mạc Bắc ông khá rõ, bởi chính ông tự tay giao tro cốt của Mạc Bắc cho gdi cậu ấy, còn thứ xuất hiện hôm nay trông giống một thi thể, thật khó lý giải.“Tình hình là thế này, tôi có thêm thông tin về loài nấm độc kia sau nửa ngày tìm kiếm tài liệu thì phát hiện loại nấm này và loại nấm ở Nhật Bản không hề giống nhau, tôi nghi là một loại nấm mới”. Giáo sư Khương mất tích hai ba ngày nay chính là làm việc này.“Nấm?” Thiệu Đông Tử gấp một cái nấm hương trên đ