XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mặt Nạ Máu - Full

Mặt Nạ Máu - Full

Tác giả: Hồng Nương Tử

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1341938

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1938 lượt.

ĩa thức ăn, “Cái này cũng là nấm nhé?”“Vườn nấm!” Thiệu Đông Tử gõ đũa, nói là muốn đi phá tan cơ sở chế tạo loại độc dược này. Lời vừa phát ra đã bị Tạ Nam lôi ghế: “Tối om thế này mà tìm vườn nấm chẳng phải là làm chuyện ngốc lắm sao?”Điều lo lắng nhất của Tạ Nam lúc này vẫn là thi thể của Khang Kiến ở đó sẽ gây ra phiền phức. Thiệu Đông Tử thì cho rằng dù sao cũng không có người nhìn thấy họ nên chẳng cần lo lắng như thế.Giáo sư Khương nghe họ tranh cãi ầm ĩ chỉ cười rồi uống một hớp trà thuốc của mình sau đó lại đưa tay vuốt vuốt mái tóc rối, bảo ba người ăn xongt hì về đi ngủ. Đến sáng mai thì cùng nhau đi giải quyết chuyện này, tiếp đó Giáo sư đứng lên đi ra cửa nhưng chẳng biết đi hướng nào nữa.Tô Khôn sững sờ nhìn giáo sư giống như ông già điên vậy. Tạ Nam vội nói rõ ngọn nguồn, Tô Khôn buột miệng nói: “Á, ông già này nhìn giống như bị tâm thần, lẽ nào đúng là tâm thần sao!”Thiệu Đông Tử vui sướng, chế giễu ông gài thần kinh này còn ngang bướng hơn người bình thường. Tạ Nam vẫn bình thường, ai biết ngày mai sẽ có chuyện gì xảy ra chứ, ít nhất cũng có Giáo sư Khương biết một chút gì đó.Lúc trời còn tờ mờ sáng đã thấy bóng ba người đứng ở cổng trường ngóng Giáo sư Khương đến. Dù thời điểm đó đang là giữa hè, nhưng buổi sáng sớm này cũng có chút se lạnh, có điều cảm giác se lạnh này nhiều khả năng là do tâm trạng bất an của họ.Thiệu Đông Tử chờ lâu nóng ruột, dài cổ ngóng ra con đường lớn thẳng tắp, sâu hun hút trong vườn trường. Đợi đến nửa ngày cũng không thấy có người qua, mồm bắt đầu lẩm bẩm ông già này không đúng hẹn gì cả, uống phía là giáo sư.Không lâu sau một chiếc ô tô con đi từ ngoài trường vào sau đó dừng ở một chỗ không xa cổng trường. Rồi Giáo sư Khương xuất hiện với chiếc áo ngắn cứ như sắp đi chơi vùng ngoại ô vậy, vẫy tay gọi ba người đến bên cạnh chiếc xe yêu quý của mình.Tô Khôn nghi ngờ khả năng lái xe của ông già. Tạ Nam cười lắc đầu: “Ông già này trông thế nhưng rất khỏe không hề bị bệnh tật gì”.Thiệu Đông Tử góp vào một câu: “Đúng, bệnh hết rồi, chỉ còn lại thần kinh thôi”.Chiếc ô tô còn vừa đủ chở bốn người, nổ máy hai lần mà không được, Giáo sư Khương đành xuống xe vỗ mạnh vào mui, khi ấy xe mới nổ bành bạch. Xem ra chiếc xe này cũng già rồi nên rất hợp với người già.Thiệu Đông Tử ngồi cạnh tay lái vừa tìm cách giở trò vừa hỏi Giáo sư Khương, có phải tối qua ông đã đi giải quyết thi thể của Khang Kiến rồi không và bây giờ muốn mình và Tạ Nam đến xem xét hiện trường thực tế hay không.Giáo sư Khương cười khà khà, không trả lời, bảo ba người đến lúc đó thì biết. Nói rồi cầm bình rượu nhỏ bằng kim loại đưa cho Tạ Nam, nói to: “Muốn không, làm một ngụm?”“Đây chẳng phải là thuốc của thầy sao?” Tạ Nam hoài nghi. Ông già hôm nay không chỉ có vẻ phấn khích mà còn cả cảm giác thừa nước đục thả câu nữa, nghĩ hồi lâu rồi cậu lễ phép đẩy bình rượu trả lại.Thiệu Đông Tử vẫn hưng phấn, nhận lấy bình trà thuốc của Giáo sư Khương vặn mở nắp uống một ngụm. Sau khi đã nhấp một ngụm thì nhăn mặt, quay đầu nói với Tạ Nam: “Lần trước chẳng phải đã uống rồi sao? Không sao đâu”.Nghe Thiệu Đông Tử nói, Giáo sư Khương bắt đầu cười hả hê.tdo thấy vậy cũng khà khà cười theo, cười một hồi thì đến một công viên bị bỏ hoang từ lâu.Ban ngày nhìn công viên nhỏ này vô cùng tiêu điều, bốn phía xung quanh nhà cửa mọc lên như nấm, lại thêm do thời gian đình trệ quá lâu nên nơi đây trở thành chỗ cho những linh hồn vất vưởng và thú hoang tụ họp.Đi thẳng đến chỗ đêm qua Khang Kiến tự sát. Ngoài lá cây rụng bốc mùi mục nát trên đất thì các vết tích như vết máu, thi thể và tất cả những thứ khác nữa hình như đều biến mất. Dù Tạ Nam và Thiệu Đông Tử đã cố gắng kiếm tìm xung quanh nhưng vẫn không tìm ra có điểm gì khác thường cả.Thiệu Đông Tử nóng vội gần như bò dưới đất để tìm, Giáo sư Khương đùa: “Hay là cậu thử ngửi xem sao!”, khiến cho Tô Khôn cũng khẽ bật cười.Thiệu Đông Tử hổn hà hổn hển ngồi trên đất, hướng về phía Giáo sư Khương gào lên: “Chắc chắn là thấy, nếu không sao có thể không thấy gì nữa! Phải chăng thi thể vẫn còn giấu sau cốp xe!”Tạ Nam thấy thế liền khuyên Thiệu Đông Tử đừng làm ồn, loại ô tô của thấy thì làm gì có cốp xe chứ. Thiệu Đông Tử chớp chớp mắt, lựa chọn cách ngậm miệng lại.Giáo sư Khương tỏ ý việc này chẳng liên quan đến mình, rồi đưa mắt nhìn Tạ Nam và Thiệu Đông Tử, sau đó đi sâu vào bên trong rừng cây. Đó là một rừng cây tùng rậm rạp, hơi sướng vào buổi sáng sớm dày đặc, cảm giác như nơi đây đang chứa đựng những bí mật rợn người.Ba người bám theo sau Giáo sư Khương. Ông già còn vừa đi vừa hát, trên tay cầm một cây gậy gỗ khua khoắng vào đám cỏ và cành cây khô xung quanh. Thiệu Đông Tử ghét kiểu làm việc lề mề như thế, bước dài xông lên trước, muốn đánh vào đám cỏ tranh rậm rạp nhát.Ai ngờ chân trước còn chưa bước tới, đã bị Giáo sư Khương nắm lấy cổ áo, kéo mạnh về phía sau, suýt nữa thì ngã. Thiệu Đông Tử đang định nổi cáu thì Giáo sư Khương ngồi xuống, chỉ chỉ về phía trước, Thiệu Đông Tử vừa nhìn đã vội lùi về sau hai bước.Tạ Nam và Tô Khôn cũng tiến lên phía trước, chăm chú quan sát thì