Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mặt Nạ Máu - Full

Mặt Nạ Máu - Full

Tác giả: Hồng Nương Tử

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1341920

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1920 lượt.

đây, ý đồ là gì, Giáo sư Khương vẫn chưa đoán ra, nhưng điều duy nhất có thể khẳng định chuyện đang diễn ra không tốt chút nào.Lúc này Thiệu Đông Tử đã dùng cả tay cả chân để bò lên lầu, còn ma nữ vẫn lặng lẽ từ từ bám theo phía sau, mái tóc ướt sườn sượt kia kéo lê trên đất, để lại những dấu vết như ốc bò.Tạ Nam cũng tiếp tục đi lên tầng thượng của tòa nhà, cầu thang trước mặt vẫn vô cùng vô tận, kéo dài mãi chẳng thấy điểm dừng, có vẻ như cậu quên mất mình đã đi qua bao nhiêu tầng rồi.Giáo sư Khương dẫn Tô Khôn cẩn thận dè dặt đi vào tòa nhà thấp hơn ở bên cạnh, hy vọng có thể phát hiện điều gì đó. Dường như toàn bộ người trong trường đều biến mất ở những khu vực xung quanh đó, toàn bộ khu giảng đường tĩnh lặng đến mức có thể nghe được cả tiếng gió lay động lá cây.Trên không mấy con quạ đang lượn quanh, chỉ là không phát ra tiếng kêu, giống như đang chờ đợi điều gì đó.Tạ Nam không cất nổi bước nữa, nếu cậu không thể lên đến tầng thượng thì rất có thể Thiệu Đông Tử sẽ bị rơi từ đó xuống, sau đó trợn trừng mắt chết trong vũng máu, mà theo giấc mơ của Tô Khôn, bản thân cậu cũng cùng rơi xuống theo Thiệu Đông Tử, hai người cùng chết trong tư thế đầu cố gấng nghểnh lên.Đúng là một giấc mơ khiến người ta không hài lòng chút nào, nhưng mơ vẫn chỉ là mơ mà thôi. Còn hôm nay cậu lại có cảm giác như chính mình đang vọng lại đi thực hiện giấc mơ đó, nghĩ vậy khiến cậu càng thêm hoảng hốt.Lôi vội một điếu thuốc ra đang định châm lửa, thì trên lầu đột nhiên vọng lại tiếng bước chân nhè nhẹ. Tạ Nam vò nát điếu thuốc, vội nấp vào góc tường không chớp mắt nhìn cầu thang phía trên.Có một người đang đi xuống, người đó mặc một chiếc áo dài đen tuyền, đeo mặt nạ màu trắng, đứng hiên ngang trên bậc cầu thang, nhìn chằm chằm về Tạ Nam đang nấp.Trong hốc mắt đen ngòm đó không thể nào nhìn ra thái độ của hắn rốt cuộc như thế nào, nhưng chắc chắn đó là sự đắc ý, sự đắc ý khi đã đoạt được đồ vật trong tay, cứ nhìn Tạ Nam như không hề muốn làm gì.Tạ Nam dựa vào góc tường, đưa tay sờ vào ba lô của mình, chiếc mặt nạ phù thủy vẫn đang nằm bên trong, lẽ nào nó chính là tâm điểm của mọi việc xảy ra hôm nay sao? Tạ Nam liền hướng về phía người đó gào to: “Anh chính là hội trưởng mới phải không?”Người đó dường như không có ý định trả lời mà như muốn đợi Tạ Nam hỏi tiếp.“Mày muốn vật trong túi tao phải không? Tao đoán Mạc Bắc, Khang Kiến, thậm chí cả hai nữ sinh kia đều bị mày dùng làm công cụ để lấy cái này!”Tạ Nam căm phẫn hét lớn, nếu thực sự chỉ là vì chiếc mặt nạ phù thủy này thì hà tất phải kéo theo nhiều người chết như vậy, hà tất lại dồn Thiệu Đông Tử và Tô Khôn đến bước đường cùng như thế! Nếu chỉ là chiếc mặt nạ phù thủy này, tốt nhất để cho hắn ta lấy đi là được rồi!“Đây, lấy đi!” Tạ Nam mở ba lô ra, đưa đến.Người kia vẫn chẳng nói lới nào, nhưng dường như hắn có chút sợ hãi đối với hành động đột ngột này của Tạ Nam, liền quay người đi lên trên, bước chân vững vàng, tốc độ rất nhanh.Tạ Nam bị đối phương chọc tức, liền nhanh chóng đeo ba lô vào một bên vai, rồi chạy đuổi theo. Đúng là quái vật, không cho thì phóng hỏa giết người, bây giờ hai tay dâng tặng thì không cần, ông đây sẽ đấu với mày.Cố gắng đuổi theo nhưng cũng không còn nghe thấy tiếng bước chân kia nữa. Tạ Nam giảm tốc độ, từng bước từng bước leo lên, thế rồi chẳng mấy chốc đã thấy cậu ở trên tầng thượng. Đưa tay ra mở cửa lên trần nhà, cánh cửa cũ nát kêu ken két, ánh sáng từ trên rọi xuống khiến cậu bỗng thấy hưng phấn như người đến đường cùng chợt nhìn thấy lối ra.Đặt chân lên trần nhà, Tạ Nam liền phát hiện ra Thiệu Đông Tử đã đứng ngơ ngác ở đó, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi nhìn cánh cửa Tạ Nam vừa đi ra kia.Thiệu Đông Tử trong lúc bị ma nữ đuổi thì đột ngột nhớ lại. Vào buổi sáng ngày thứ hai sau khi trở về từ thị trấn Phổ, cậu ta đã nằm mơ về việc mình tự sát, trước đó tất cả đều mơ hồ, còn bây giờ mọi thứ bắt đầu trở nên rõ ràng, tất cả các chi tiết trước đây bây giờ đang được lặp lại. Giờ đứng trên tầng thượng, trong đầu cậu ta bất chợt như có dòng điện chạy qua, cảnh trong mơ và tất cả những thứ diễn ra từng cái từng cái trùng khớp với nhau, thật không thể khẳng định là mình đang mơ hay là thật nữa.Cảm giác mệt mỏi, uể oải như người sắp lìa xa cõi đời, đầu Thiệu Đông Tử bắt đầu thấy thiếu oxy, trước mắt xuất hiện hàng ngàn ngôi sao. Cậu di chuyển theo bản năng, điều duy nhất lúc này Đông Tử có thể nhớ lại là hình ảnh mình đang đứng bên cạnh trần nhà, lảo đảo như muốn rơi xuống.Hình như đã thoát khỏi ma nữ, Thiệu Đông Tử cũng đã dần dần tỉnh lại, nhìn ngang ngó dọc kỹ càng thì thấy đúng là mình đang đứng bên lan can tầng thượng, chỉ cỏn một bước nữa thôi sẽ rơi xuống dưới, Thiệu Đông Tử bỗng giật mình sợ hãi.Quay đầu lại nhìn thì ma nữ hình như vẫn chưa đuổi đến nơi, nhưng ở lối cửa ra kia bất ngờ hiện ra một cái miệng tối đen, không biết đang non ra cái gì nữa.Tô Khôn dưới sự chỉ dẫn của Giáo sư Khương bắt đầu tìm kiếm vị trí của mê cục, tìm kiếm nửa ngày trời mà vẫn không phát hiện được gì. Đúng lúc hai người như không còn manh mối gì nữa thì chợt có một đám ngư