Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mặt Nạ Máu - Full

Mặt Nạ Máu - Full

Tác giả: Hồng Nương Tử

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1341895

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1895 lượt.

mắt, Tạ Nam lại bị cảnh tượng trước mặt lôi cả trái tim vừa bị ấn vào trong lồng ngực vọt lên tận cổ, quạt trần kêu khùng khục là bởi bên trên có treo một người.Cổ người kia bị treo lên quạt điện bằng dây thừng, cố gắng chuyển động từng chút một theo vòng quay của quạt, cơ thể cứ đung đưa chầm chậm, hai chân giống như chuông gió lủng lẳng trên không trung.Ba lô trên giường đã bị mở ra, chiếc mặt nạ phù thủy kia cũng bị lấy ra và đeo lên mặt người đó. Dưới ánh tịch dương đỏ au bên ngoài cửa sổ, cơ hồ như có ma đang nấp sau cái mặt nạ cười độc ác, đung đưa người hướng về phía Tạ Nam để uy hiếp.Cánh quạt cuối cùng cũng bắt đầu chuyển động mang theo cả người kia, cùng với mỗi vòng quay, máu từ hốc mắt chiếc mặt nạ lại chảy ra, vẩy thành từng vệt dài trên tường, tanh nồng.Tạ Nam vội tắt quạt, rồi lao thẳng xuống dưới lầu gọi to bảo người phục vụ lên, kêu gào đến khàn cả giọng mà bên dưới vẫn không có động tĩnh gì.Mặt nạ phù thủy bị ném xuống, xoay một vòng trên giường, rồi chầm chậm dừng lại, thi thể cũng không còn quay theo cánh quạt nữa mà ngừng lại đối diện với Tạ Nam.Là Hồ Ma! Tạ Nam nhận ra hắn ta. Tại sao hắn ta lại chạy đến chỗ này, lại còn chết thảm thương như vậy, thật khiến người ta khó xử.Tạ Nam nhanh chân chạy đến cầm chiếc mặt nạ phù thủy cho vào ba lô, để nguyên cái đầu vẫn còn đầy bọt nhanh chóng rời khỏi phòng, chạy xuống lầu.Qua lời kể của nhân viên phục vụ, cộng với những lời thanh minh của Tạ Nam, cảnh sát cũng thả Tạ Nam. Nhưng khả năng rất lớn là chính bà cô nhân viên phục vụ kia cứ lải nhải rỉ vào tai cảnh sát, bảo Tạ Nam chính là chàng trai tà khí.Là Hồ Ma tự sát, nhưng là vụ tự sát kỳ lạ đến mức không thể lý giải nổi!Nhưng bất luận thế nào cũng không thể ở nhà khách được nữa. Bà cô nhân viên phục vụ đứng cách xa năm mét rồi bảo Tạ Nam rời đi, cảnh sát cũng tỏ ý bảo Tạ Nam tốt nhất là đi khỏi thị trấn Phổ này.Tạ Nam vừa gật đầu lia lịa vừa bước đi ra hướng về phía bến xe.Tại một chỗ rẽ, nhận thấy không có ai nhìn thấy mình, Tạ Nam nấp vào trong ngõ, bởi cậu muốn đến căn nhà cũ của Đường Sinh Bình một lần nữa.


Có vẻ như thị trấn Phổ không còn ý nghĩa gì với Tạ Nam nữa. Và chiếc mặt nạ phù thủy là khởi nguồn mang đến tất cả mọi rắc rối, nhưng bây giờ lại trở thành chìa khóa quan trọng duy nhất để tìm lại Tô Khôn.Nên chỉ có thể mang theo nó rồi tiếp tục nghĩ cách, đó là quy tắc trò chơi mà nhân vật thần bí kia đặt ra.Nhưng cậu lại có cảm giác rằng việc mình làm bây giờ giống như đang lãng phí thời gian vậy.Đến nhà Đường Sinh Bình, cơ hồ cũng chỉ là một sự an ủi tâm lý mà thôi. Bởi ông già không thể lại mang đến cho cậu thứ gì nữa, cái mà ông ấy cho Tạ Nam đã quá đủ rồi.Là một cơn ác mộng dài khiến người ta căm phẫn.Tiếng kèn đám ma cứ văng vẳng từ xa vọng tới. Ở nhà khách đã bị dày vò rồi, bây giờ ở thị trấn Phổ gần như đã không còn chỗ nào có thể ở lại được nữa.Đã đến ngôi nhà cũ của Đường Sinh Bình. Thấy cửa hàng bên cạnh vẫn mở cửa, ánh đèn vàng màu cam khiến trái tim Tạ Nam như được sưởi ấm.Tạ Nam không biết nên làm thế nào đành ngơ ngác đứng đó, nhìn bà lão gầy đét đang làm việc bên trong.Bỗng một giọng nói được phát ra, bảo Tạ Nam vào nhà, Tạ Nam nghe xong liền vội bước vào trong.Chỗ duy nhất có thể ngồi là một cái ghế nhỏ, xung quanh chất đầy đỉnh vàng bằng giấy được tết buộc và các loại vật dụng cho việc mai táng, đợi Tạ Nam ngồi ổn định, bà lão mới ngẩng đầu nhìn nhìn.Tạ Nam biết đây là chỗ duy nhất ở thị trấn Phổ mà mình được tiếp đãi, dù sao được ngồi ở đây là tốt lắm rồi, không phàn nàn gì nữa.Bà lão bắt đầu nói, bà họ Đường, cùng họ với Đường Sinh Bình nhà bên. Kể từ sau khi Đường Sinh Bình chết, khu này có rất ít người đến, việc làm ăn ở cửa hàng này cũng không tốt lắm.“Bà biết cháu là ai sao?”“Cậu chẳng phải là người khách từ nơi khác tới mang theo tà vật mà thị trấn đang nói đến sao?”, bà Đường hỏi lại.Tạ Nam cười đau khổ, xem ra tai tiếng của mình cũng vang xa thật. Nếu ngày mai cậu vẫn còn to gan đi lại trên phố, thế nào cũng bị người trong thị trấn trói lại rồi ném xuống sông Nguyên cho cá ăn cũng nên.“Cậu là gì của ông ấy, tôi không nhớ ông ấy có người bạn hậu sinh như cậu”.“Có lẽ cháu là đồ đệ của ông ấy”.Câu nói này có vẻ kỳ quái, nhưng sự việc cậu là đồ đệ này vốn cũng đã kỳ lạ rồi.“Ôi, đáng tiếc cho Đường Sinh Bình ngu muội cả một đời, đến khi chết lại lặng lẽ, âm thầm như thế”.Tạ Nam nghe xong, thầm kêu khổ trong lòng, xem ra chiếc mặt nạ phù thủy mà Đường Sinh Bình ăn trộm về, sau đó lại trịnh trọng giao cho mình – người được gọi là đồ đệ này, còn gói lại cẩn thận tặng cho cậu cái sự xui xẻo ném đi cũng không ném được này thì bà lão không hề biết.“Phần mộ của ông ấy ở đâu ạ, cháu muốn đến thăm mộ ông ấy, sau đó sẽ rời khỏi nơi này”.Bà Đường thở dài, nói Đường Sinh Bình làm gì có phần mộ, ông ấy chết ở đâu bây giờ cũng không ai biết được.Câu nói này khiến cậu sinh nghi, hôm đó mẹ Tạ Nam đã từng nói Đường Sinh Bình bị chết đuối. Còn ám chỉ là do bị thủy quỷ lôi đi, bây giờ lại nói không biết chết ở chỗ nào, là chuyện gì nữa đây.“Bà già này có thể biết ôn