Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mặt Nạ Máu - Full

Mặt Nạ Máu - Full

Tác giả: Hồng Nương Tử

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1341892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.

g ấy đã chết, nhưng lại không có cách nào tìm thấy ông ấy cả. Nên ta đành mượn cớ, nhân trời tối giả làm một thi thể sau đó vội mai táng, chứ thực ra đâu có thấy thi thể của ông ấy đâu đâu”.Bà Đường vừa nói thì nước mắt đã lưng tròng, tờ giấy trên tay trở nên nhàu nát, không còn hình dạng nữa.Người chết luôn cần có một nơi để trở về, người không thấy đâu, nhưng áo quan làm tang lễ cũng cần phải có. Đường Sinh Bình ngu muội cả một đời, chỉ có thể coi đây là niềm an ủi cuối cùng mà thôi.Bà Đường lôi ra một chiếc chìa khóa, đưa cho Tạ Nam, bảo tối nay Tạ Nam cứ ở nhà Đường Sinh Bình.“Tôi không giúp được gì cho cậu, chỗ tôi đây quá nhỏ, thôi cậu ở đó một đêm, sáng mai hãy đi”.Tạ Nam nhận lấy chìa khóa, rồi chầm chậm bước ra khỏi cửa hàng nhỏ của bà Đường, một lát sau, thì ánh đèn bên trong cũng tắt.Ngôi nhà đã lâu không có người ở bụi bặm vô cùng, hôi đến mức không tài nào thở được. Trong phòng mạng nhện chăng chằng chịt, ngoài bụi che phủ ra mọi thứ vẫn giữ nguyên dáng vẻ như lúc trước Tạ Nam đến.Quét qua chiếc giường tre, Tạ Nam mệt mỏi đổ xuống, đèn trên hắt ra thứ ánh sáng ấm áp nên không nỡ tắt đi, cứ như vậy một lát đã ngủ say.Trong lúc mơ hồ đột nhiên Tạ Nam nghe thấy một giọng nói quen thuộc, như ở một nơi rất xa. Tạ Nam he hé mở mắt, bỗng nhìn thấy Đường Sinh Bình bay lơ lửng trong không trung, quanh người phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, lúc ẩn lúc hiện.Đối mặt với cảnh này, Tạ Nam vẫn không hề hoang mang sợ hãi, bình tĩnh phân tích đây giống như là hồn mà của Đường Sinh Bình, sự tôi luyện mấy ngày nay cũng đã khiến Tạ Nam can đảm hơn.Nhìn ánh sáng mờ mờ yếu ớt như vậy, Tạ Nam vội đưa tay kéo dây tắt đèn, trong giây lát Đường Sinh Bình trở nên trong suốt hơn một chút.Đường Sinh Bình ngồi gấp chân, cứ bay lơ lửng trong không trung, đôi mắt nhắm chặt. Ánh sáng được phát ra màu đá xanh khiến cơ thể ông cũng mang một màu xanh trong suốt, Tạ Nam khẽ gọi: “Đường Sinh Bình”.Nghe thấy âm thanh này, hồn ma Đường Sinh Bình đột nhiên quay đầu, như đang tìm hướng của âm thanh được phát ra. Cảm giác như ông ấy bị nhốt chặt, chỉ có thể duy trì tư thế lơ lửng trong cái vỏ màu xanh kia.Tạ Nam chẳng thèm quan tâm nhiều chuyện như thế, chỉ ra sức oán trách hồn ma không thể nghe không thể nói không thể nhìn được này, kể lại những chuyện đã gặp phải kia.Nhưng bóng ma đó vẫn không có phản ứng gì, mặc cho Tạ Nam gào thét đến khô cả miệng, cũng không có biểu hiện gì.Càng nói càng hăng, Tạ Nam bắt đầu chửi bới, chửi Đường Sinh Bình vô duyên vô cớ lại đem mọi chuyện xui xẻo đến cho mình. Nếu không có những chuyện này, bây giờ mình có thể đang tìm việc làm, hoặc đã tìm thấy rồi, chuẩn bị bắt đầu cuộc sống gia đình.Có điều, lúc đó là tự cậu đồng ý nhận vật này, cho nên bây giờ có nói gì cũng vô ích. Nói đến chỗ xúc động, Tạ Nam không cầm lòng được.“Thiệu Đông Tử, ông còn nhớ không? Cậu ấy suýt nữa thì chết trong tay tôi, Tô Khôn nữa, cô ấy đang bị mất tích, những chuyện này tôi hết cách rồi, ông có thể giúp tôi mà!”Nói rồi cậu đấm xuống giường, mạnh đến mức bụi bặm rơi xuống rào rào, nước mắt cũng không kiềm chế được, bắt đầu tuôn rơi, Tạ Nam lúc này gần như sắp sụp đổ.Đường Sinh Bình không thể nghe được, cũng không có cách gì phản ứng, ánh sáng xanh trên người ông ta cũng bắt đầu trở nên mờ nhạt, mất dần, cuối cùng chỉ còn lại bầu không khí đen ngòm.“Khốn kiếp!” Tạ Nam ngã vật lên giường, nhìn chằm chằm vào bóng đêm đen như mực, cắn chặt răng cho đến lúc ngủ vùi đi không còn biết gì nữa.Sáng hôm sau, khi ánh nắng rọi xuống qua lỗ thủng trên nóc nhà Đường Sinh Bình, chiếu lên chiếc giường tre, khiến không khí dần nóng lên như thúc giục người ta tỉnh giấc.Tạ Nam vò đầu, nhìn khắp xung quanh, cố gắng mãi vẫn không thể nào nhớ nổi tối qua rốt cuộc là cậu đã nằm mơ hay thực sự nhìn thấy Đường Sinh Bình.Hôm nay phải chạy trốn khỏi thị trấn Phổ, nếu không thì sẽ xảy ra chuyện thật. Tạ Nam tính toán một hồi, sau đó thò đầu nhìn ra bên ngoài, tranh thủ lúc không có người, chuồn thẳng ra khỏi nhà.Cửa hàng của bà Đường đã mở từ rất sớm, nhìn thấy Tạ Nam chán nản đi ra khỏi nhà, bà Đường gọi Tạ Nam đến.“Tối qua nằm mơ phải không?” Bà Đường mang một bát cơm đậu phụ đến, cười hỏi tối qua đã xảy ra chuyện gì.Tạ Nam kể lại chuyện nhìn thấy Đường Sinh Bình, sau đó bưng lấy bát cơm và lấy và để, ăn xong lại tiếp tục bưng bát ngẩn ngơ nhìn ra con đường bằng đá phiến óng loáng dưới ánh nắng.Bà Đường nghe chuyện tối qua xong, mím môi nghĩ gì đó, hai người cứ đờ đẫn như thế hồi lâu.Tạ Nam lấy lại tinh thần, cầm chìa khóa đưa trả lại, đứng dậy định đi.“Đợi chút, tôi muốn biết những lời cậu nói tối qua đều là thật sao, tà vật mà mọi người nói là do Đường Sinh Bình đưa cho cậu?”Tạ Nam gật đầu khẳng định, thì ra bà ấy đã nghe thấy hết, không cần phải mất công nói lại lần nữa, rồi nhấc chân định đi ra ngoài.Nhưng bà Đường lại cầm chìa khóa dúi vào tay Tạ Nam, nói: “Chàng trai, cậu đi đi, nhưng tôi cảm thấy cái này cậu vẫn cần dùng đến đấy”.Nói xong bà lại tiếp tục bện giấy, chỉ là đầu cúi thấp hơn, không để người kia nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình.Tạ