Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343164
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3164 lượt.
uyện bình minh với lại cỗ xe ngựa?”.
“Trước giờ ta vốn thông minh.”
Nàng cười bẽn lẽn: “Đầu của tôi từng bị thương, sự việc trong quá khứ chẳng nhớ được gì hết”.
“Bị thương ở đây sao?”, chàng chợt đưa tay vươn tới trán nàng, nhè nhẹ xoa vết sẹo.
Lúc ngón tay chàng lướt qua, khiến cho làn da khẽ run lên, mặt nàng đỏ hồng.
“Còn đau không?”, chàng dịu dàng hỏi.
“Không đau.”
“Cô có nhớ được cô bị thương thế nào không?”
“Không nhớ ra.”
“Đừng lo lắng, vết thương này lành đã nhiều năm, không sao nữa rồi.”
Nàng bật cười, nói: “Trông bộ dạng nghiêm túc của huynh cứ như một vị đại phu”.
Chàng cười nhẹ không đáp.
“Thật ra nhớ không được cũng chẳng sao, chỉ cần nhớ ăn cơm mỗi ngày là ổn”, nàng lại thêm một câu, nói xong cười hì hì móc trong bọc ra hai cái bánh rán với hai ống trúc, rồi mở ống trúc ra, hỏi chàng: “Huynh có đói không? Đây là cá kho tôi làm, kia là cá hun khói. Có muốn nếm chút không?”, nói rồi nàng cắn một miếng bánh, kèm một miếng cá kho, ăn ngon lành.
Có mùi hạt tiêu với rượu gạo tỏa ra từ trong ống trúc, chàng giờ mới nghĩ ra mùi lúc nãy trên người nàng chính là mùi này.
Chàng cho một miếng vào miệng nếm, vị đắng chát ùa vào trong lòng.
Đây là cuộc sống của nàng sao?
“Ăn không nó thì mặn lắm, phải ăn cùng với bánh rán mới ngon”, nàng xé cái bánh trong tay làm đôi, đưa qua cho chàng.
Chàng học theo nàng, kẹp cá vào trong bánh đưa lên miệng cắn, từ từ nhấm nháp.
“Mùi vị thế nào?”
“Rất ngon”, giọng của chàng có chút run rẩy, nhai mấy miếng thì chợt cúi đầu, nước mắt rơi xuống.
“Này… không phải chứ? Đây chẳng qua là cá kho thôi…”, nàng tới ngồi cạnh chàng, muốn an ủi thêm vài câu nhưng nhất thời cảm thấy miệng lưỡi đờ ra, chẳng biết nói sao, chỉ đành ấp a ấp úng: “Huynh chớ có buồn, bệnh của huynh sẽ khỏi thôi. Trong Vân Mộng cốc này có rất nhiều đại phu giỏi, nếu vẫn không được thì hãy còn thần y, cái gì… bệnh gì đều có thể chữa khỏi”.
Câu này rõ ràng chẳng có sức thuyết phục mấy, nàng nghe rồi chính bản thân mình cũng chẳng tin.
Chàng lau khô nước mắt, không nói gì, lặng lẽ ăn bánh.
“Uống ngụm nước”, nàng đưa hồ lô nước cho chàng, “Lúc nãy tôi không ở đây. Nếu không phải tất của con tôi bị rơi, tôi đã chẳng quay lại”.
Chàng ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm vô hạn: “Là cái tất đó đã cứu ta sao?”.
“Gần như thế”, nàng cười nhạt, cởi cái tất ở chân đứa bé, nhét vào túi chàng, “Tặng huynh làm kỷ niệm”.
“Con cô mấy tuổi rồi?”
“Tháng này vừa tròn ba tuổi rưỡi.”
“Nàng nói sao?”, chàng thất thanh, thân hình bật lên nửa tấc, “Cha… cha của đứa trẻ…”
“Chết lâu rồi”, nàng nhìn chàng khó hiểu.
“Nó… nó…”, mồ hôi chàng túa ra, ngón tay run run, “Nó…”.
“Nó bị bệnh. Nếu không tôi sao lại phải trèo đèo lội suốt tới tận đây xin thuốc?”, nàng thản nhiên cười: “Nó chỉ là một đứa bé bệnh tật, lại chẳng cần ai, đến một đứa bé huynh cũng sợ à?”, nói rồi, dùng ống tay áo lau mồ hôi trên trán đứa trẻ: “Đứa bé đáng thương, hôm nay để đại phu châm cả một canh giờ, làm nó đau không chịu được”.
Chàng vén ống tay áo đứa bé, thấy yếu huyệt trên vai chi chít vết châm. Đại khái là số lần châm cứu quá nhiều, có mấy chỗ đã cứng cả lại, những nơi còn lại thì đều tím tái. Chàng thở dài một tiếng, ôm chặt đứa bé vào lòng.
Hồi lâu chàng mới ổn định được thần trí, thong thả nói: “Nàng không thể rời khỏi đây, bệnh của đứa trẻ này muốn trị được thì rất rắc rối”.
“Các đại phu đều nói nó không sống được quá năm tuổi”, mi mày nàng nhíu chặt, chợt lớn tiếng, “Nhưng tôi chẳng tin. Con tôi rõ ràng còn đang sống rất tốt, bị bệnh tuy nặng nhưng lần nào cũng qua được. Nó là đứa có vận may… nhất định có thể sống rất lâu! Nếu như một trăm đứa trẻ như nó có chín mươi chín đứa không sống quá năm tuổi, khẳng định nó chính là đứa duy nhất có thể”, nàng tha thiết nhìn chàng, hỏi: “Huynh có tin không?”.
Chàng nhìn thấy sau nét cười của nàng chất chứa nỗi tuyệt vọng, trong lòng chua xót, gật đầu thật mạnh, nói: “Ta tin”.
Nàng mừng rỡ cười vui như một đứa trẻ.
Chàng cúi đầu, nhìn đứa bé trong lòng: trông nó gầy ốm xanh xao, tứ chi yếu ớt vô lực nhưng lại có một cái đầu rất to, tướng mạo rất giống Tử Duyệt.
Nàng cũng thò đầu qua, ngắm nhìn khuôn mặt đứa bé không biết chán, nhất thời, hai người đồng thời cúi xuống, “binh” một cái, trán va vào nhau.
Bốn mắt nhìn nhau, hai người cùng cười xấu hổ.
“Huynh có thấy không? Trông nó rất thông minh nhé.”
“Nó nói được không?”
“Không”, nàng lắc đầu, hơi lo lắng nhìn chàng, “Chắc là… chắc là sắp rồi”.
“Đừng lo, có những đứa trẻ biết nói rất muộn”, chàng vội vàng nói.
“Nó… chân…”
“Ừm.”
Chàng cười khổ, lời nguyền đáng sợ kia cuối cùng đã ứng nghiệm rồi.
Nghĩ một chút, chàng chợt quay lại nhìn nàng không chớp mắt, nói: “Có một việc quan trọng ta muốn nói với nàng”.