Siêu Quậy Trị Siêu Quậy-Cặp Song Sinh Ác Ma
Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343165
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3165 lượt.
/> “Việc gì?”
“Trên bụng nàng, chỗ dưới xương sườn thứ sáu có một vết sẹo dài hai tấc, tổng cộng khâu sáu mũi, đúng không?”
Nàng kinh ngạc: “Làm sao huynh biết?”.
“Bởi vì đấy là do ta khâu.”
Nàng căng thẳng nhìn chàng: “Huynh… huynh biết ta là ai?”.
Chàng nói: “Biết. Nàng là thê tử của ta, nó là con trai ta, nàng họ Sở, tên là Sở Hà Y”.
Nàng sững người một lúc, đột nhiên cười nói: “Tôi ăn xong rồi, đang định đưa con đi khỏi cốc. Tôi sẽ đi qua phòng khám của Điền đại phu, nếu như huynh muốn coi bệnh, tôi có thể tiện đường đưa huynh đi. Nếu huynh không muốn khám bệnh, tôi có thể đưa huynh về. Huynh ở đâu?”, nàng vừa nói, vừa bắt đầu thu dọn đồ.
Chàng giữ lấy nàng: “Nàng không tin lời ta, đúng không?”.
Nàng trợn mắt: “Tôi đang rất bực đấy, huynh chớ có kiếm chuyện nhé”.
Chàng cố sức xoay vai nàng, để mặt nàng đối diện với mình: “Ta biết bộ dạng ta hiện giờ trông rất thảm hại, nhưng mà ta nhận ra nàng, luôn nhận ra nàng!”.
“Nhưng ban nãy huynh vừa nói, huynh nhận nhầm người.”
“Vì ta nghĩ rằng… nàng đã lấy người khác rồi…”
Nàng há hốc mồm, bộ dạng đờ ra, một lúc sau, tựa như nghĩ tới điều gì đó, kinh ngạc thốt: “Huynh… ban nãy huynh… thực ra là tới tìm tôi?”.
“Ta đã trông thấy nàng từ xa, cho nên một mực theo tới đây.”
“Huynh… là từ chỗ chiếc xe lăn một mạch… một mạch đi lên đây?”
“Còn may nàng không nhìn thấy bộ dạng đi đứng của ta… nếu không”, chàng ôn hòa nói, “Nàng xem, tuy ta đi lại có chút phiền phức, nhưng vẫn tới được bên nàng”.
Nàng nhìn khuôn mặt chàng, rồi lại nhìn khuôn mặt đứa trẻ trong lòng.
“Cho dù nàng không tin tướng mạo của nó, hẳn cũng biết trên người đứa bé có tất cả bệnh tật của ta”, chàng nhìn bản thân, tự cười nhạo mình, “Nàng đã lấy một kẻ bị ông trời nguyền rủa”.
“Nói như thế, thật sự tôi đã từng tới ngọn núi đó?”
“Ta có thể cùng đi với nàng một lần nữa.”
“Tại sao… tại sao tôi có thể nhớ được nó?”
“Bởi vì ở đấy nàng vui vẻ”, chàng cười.
“Chúng ta… khi ấy ở cùng nhau?”
“Đương nhiên.”
“Cùng nhau làm gì?”
“Chẳng làm gì cả, ngồi… ngắm bình minh.”
“Đơn giản thế thôi sao?”
“Đơn giản thế thôi.”
Qua một lúc, chàng chợt nói: “Hà Y, ngồi cạnh ta”.
“Tôi đã ngồi cạnh huynh rồi còn gì!”
“Gần chút nữa”, giọng chàng mềm mỏng trầm thấp, cực kỳ dễ nghe, khiến nàng say mê, “Ta có cách khiến nàng nhớ lại chuyện trước đây”.
Nàng như bị ma xui quỷ khiến, ngồi xuống đối diện chàng, cảm thấy trán mình sắp chạm vào trán chàng tới nơi.
Nàng định hỏi một câu “có cách gì…” còn chưa kịp nói ra, chàng đã đột nhiên hôn nàng, nàng véo cánh tay chàng, muốn tránh đi, sau gáy đã bị tay chàng giữ lấy.
Tất cả đều khiến nàng mơ hồ, tim nàng thình thịch dội mạnh, chẳng biết rốt cuộc mình đã gặp phải hạng người nào, chỉ cảm thấy linh hồn mình như bị chàng không biết bằng cách nào chiếm giữ. Nàng vừa thẹn vừa bực, rõ ràng có thể dễ dàng một chưởng hất nam nhân này ra nhưng không hiểu vì sao bản thân lại không thể, ngược lại còn ngây ngẩn để chàng bố trí. Nàng nhe nanh múa vuốt, cứ như một con báo, mười đầu ngón tay nhọn, vừa hôn chàng, vừa cào vào gáy, vào cổ chàng, cào cho người chàng trầy xước chảy máu mấy đường. Chàng vẫn chỉ dịu dàng ôm lấy vai nàng, tựa trán vào trán, khá lâu sau mới rời môi nàng, vuốt ve mái tóc dài của nàng, thấp giọng hỏi: “Nhớ lại chưa?”.
“Chưa.”
“Hà Y, nàng có biết nàng hung dữ thế nào không?”
“Biết, ta không cẩn thận cào chàng chảy máu, lần sau không thế nữa.”
“Đây chính là một nguyên nhân nàng nhất định phải gả cho ta: Nam nhân khác đều có thể chạy mất tăm, ta lại không thể.”
“Chàng thật sự… nhận ra ta?”
“Nàng vẫn không tin?”
Nàng chớp chớp mắt, nói: “Không tin… chỉ sợ phải thử lại một lần… cách này của chàng chúng ta phải thử nhiều nhiều mới được…”.
Thế rồi lại hôn nhau thật sâu.
Chàng hỏi: “Bây giờ tin chưa?”.
Nàng ấp a ấp ứng: “Sắp rồi, sắp rồi. Có thể nhắc lại chút không? Ví như, tên chàng là gì?”.
Chàng cười vui vẻ, nàng chẳng thay đổi gì cả. Còn thế giới của chàng trong chốc lát đã trở nên tràn đầy ánh dương và hy vọng.
“Ta tên là Mộ Dung Vô Phong.”
Chương 24: Ngô đồng ngoài song
Hai người tay trong tay, ngồi trò chuyện dưới gốc cây hòe đó gần một canh giờ. Hà Y không ngừng hỏi chàng về việc ngày xưa. Nàng khao khát được biết tất cả, truy hỏi kỹ lưỡng từng tình tiết, sau đó lại nhăn mày nhăn mặt, khổ sở nghĩ ngợi, muốn tìm lại vị trí của chúng trong não mình.
Chàng trả lời rất giản lược, cẩn thận như một phạm nhân đang bị thẩm vấn. Bởi chàng biết, mỗi một chữ chàng nói ra – bất kể là nhỏ bé thế nào trong mênh mông ký ức – đều sẽ khắc tạc vào đầu Hà Y, như thế sẽ làm sản sinh các loại tình huống không sao dự liệu được, rất khó để sửa lại. Cho dù bản thân có miêu tả kỹ thế nào, cũng sẽ khô