Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343157
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3157 lượt.
ai càng khiến chàng túy lúy.
Cơm xong, chàng thu xếp cho Hà Y tới buồng ngủ của mình. Nàng tâm tình hồi hộp căng thẳng tắm rửa, rồi thay áo ngủ sau tấm bình phong đá. Lần đầu tiên nàng xem xét ngắm nhìn căn phòng, cảm thấy trong phòng đồ đạc, màn rèm xa hoa ra, những thứ còn lại đều đậm mùi tử khí. Mỗi một góc cạnh đều sạch sẽ tới mức hình như chưa từng có người ở qua. Chỉ có bình nước bạch ngọc, nghiên cổ, bút lông với một cuốn sách đang mở đặt trên thư án gần đầu giường là khiến người ta hơi cảm thấy có chút khí “người”. Đang lúc luống cuống tay chân, chỉ nghe thấy “bịch” một tiếng, trong lúc vô ý nàng đã làm đổ một cái tiểu kỳ bằng pha lê đặt cạnh giường, chồng bệnh án chất trên đó rơi đầy đất, còn may dưới đất có trải thảm lông cái tiểu kỳ mới không đến nỗi vỡ mất.
Nàng hoang mang dựng nó lại chỗ cũ, quay nhìn, Tinh Nhi đã ngủ say trên giường. Chàng cười, giúp nàng nhặt giấy tờ lộn xộn dưới đất lên, thấp giọng nói: “Không phải lo, để ta thu dọn”.
Nàng xấu hổ nhìn chàng, nói: “Y phục hơi rộng”.
Áo ngủ ấy là của Mộ Dung Vô Phong, vừa rồi bởi nàng đạp phải ống quần của mình nên mới suýt ngã.
“Y phục của nàng ta thu gom lại mất rồi, ngày mai bảo người lấy vài bộ cho nàng”.
“Để ở đâu?”, lòng nàng thoáng động, “Thiếp tự đi lấy”.
“Không… không cần đâu”, chàng lập tức nói.
Nàng chân tay lúng túng, cứ ngồi ở mép giường, ấp úng hồi lâu rồi mới lắp bắp nói: “Thiếp… thiếp… chúng ta… đêm nay… ừm…”.
“Ta ở phòng kế bên”, chàng nói.
“Nhất định nàng không nhớ ra căn phòng này”, chàng nói.
“Chẳng nhớ được chút gì.”
Chàng thở dài, vuốt ve khuôn mặt nàng: “Buổi sáng ta thường dậy rất sớm… cho nên không muốn đánh thức hai người. Ta hơi mệt rồi, chắc phải đi nghỉ trước đây. Ngày mai gặp lại”.
Mấy chén rượu kia chẳng cách nào giúp chàng lấy lại tinh thần, chàng cảm thấy mệt mỏi vô cùng, sắp đổ ụp tới nơi. Sang tới phòng bên, tắm rửa qua loa một phen rồi lập tức đổ xuống giường, tuy ngực âm ấm đau nhưng tâm tình chàng lại an tĩnh vô cùng, trong đầu trống rỗng, rất nhanh liền chìm sâu vào giấc ngủ.
Nửa đêm, chàng bị tiếng ve chói tay lay tĩnh.
Mùa xuân năm nay ấm áp dị thường, lũ ve cứ đến canh ba là lại kêu ầm lên. Ngày trước ban đêm chàng thường mất ngủ, lúc ấy cũng không cảm thấy ồn ào lắm. Chính đang nghĩ ngợi, tiếng ve kia cứ từng tiếng từng tiếng vang vang khiến cho cơn buồn ngủ của chàng mất sạch.
Tiếng ve điếc tai thế này, không biết Hà Y và Tinh Nhi có ngủ được không?
Nghĩ tới đây chàng mặc áo xuống giường, đốt nến lục tìm trong ngăn tủ, tìm được cái ná Tử Duyệt chơi hồi nhỏ rồi đem nó tới dưới cây ngô đồng giữa sân viện.
Ánh trăng mát lạnh, bóng ngô đồng xiêu xiêu. Cửa sổ bốn bên đóng chặt, chẳng có tiếng người.
Chàng cúi nhặt một hòn đá, đưa lên ná bắn mạnh về chỗ có tiếng ve.
“Phích” một tiếng, tiếng ve chợt ngừng, trên cây lại có bóng người nhẹ nhàng đáp xuống.
Chàng còn chưa kịp kinh ngạc, chớp một cái người kia đã tới trước mặt chàng, khẽ nói: “Là thiếp, Hà Y”.
Chàng sững người, thất thanh nói: “Ta bắn trúng nàng rồi à?”.
Nàng không nhịn được cười ha ha: “Bản lĩnh ấy của chàng mà cũng đòi bắn trúng thiếp sao?”.
Chàng bối rối: “Chẳng phải con ve đó không kêu nữa sao?”.
“Đấy là bị chàng dọa thôi. Chàng mà không bắn phát ấy, thiếp đã bắt được nó rồi nhé!”
“Cho ta chút mặt mũi đi được không? Trình độ của ta kém thế sao?”, chàng cúi người xuống tìm đá vụn.
“Được thôi! Tối nay thiếp ở đây với chàng, xem xem bao giờ chàng mới bắn được con ve ấy rơi xuống. Chàng coi, nó lại bắt đầu kêu rồi!”
Ba hòn đá liên tiếp được bắn ra, có thể nghe thấy tiếng bắn xuyên cửa sổ.
“Mấy gian nhà đó không có ai ở chứ? Sao chàng có thể phát nào phát nấy toàn bắn trúng cửa sổ nhà người ta thế? Đừng khom lưng, thiếp nhặt đá cho chàng rồi, để hết đây này. Thiếp đi tìm chút rượu uống.”
Chàng đang định mở miệng, nàng đã chạy như bay về phòng, hí hửng ôm ra một bình rượu bồ đào, trong tay còn có chén rượu sáng lấp lánh.
“Cái chén này thật kỳ lạ, lại còn có thể phát sáng trong đêm!”, nàng lật qua lật lại cái chén cầm trong tay.
“Đấy là chén dạ quang. Vốn có một đôi nhưng bị Tử Duyệt đánh vỡ một cái rồi.”
“Nhất định là rất đắt?”
“Người khác tặng thôi.”
“Thật là đẹp”, nàng tự rót tự uống, thấy chàng bắn thêm vài phát rồi không nghe thấy gì nữa, bèn hỏi:
“Bắn trúng rồi hả?”
“Chưa”, chàng chán nản nói
“Chắc là trúng rồi. Ve có kêu nữa đâu!”
Vừa dứt lời, con ve kia đã lại kêu ré lên.
Chàng ngắm chuẩn cành cây bắn loạn lên, bắn trúng một viên ngói đằng xa kêu choang.
“Lâu lắm rồi không uống rượu ngon thế này!”, nàng ngồi trên ghế đá, cười thỏa mãn.
“Hay là nàng dạy ta đi?”, cuối cùng chàng nói, tay đón lấy chén rượu nàng đưa sang, nhấp một ngụm.
“Thật thà nói cho thiếp, hồi nhỏ rốt cuộc chàng đã bao giờ sờ tới cái n