Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mê Hành Ký - Full

Mê Hành Ký - Full

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015

Lượt xem: 1343162

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3162 lượt.

á chưa?”
    “Chưa.”
    “Ài, lão huynh à.”
    “Nàng mà không chịu dạy, ta vẫn còn cách khác.”
    “Cách gì, nói nghe xem nào?”
    “Ta có thể đốn cái cây ấy xuống rồi thong thả tìm nó.”
    Nàng “hức” một tiếng, thiếu chút nữa thì phun hết rượu ra ngoài: “Ý chàng là, con ve ấy sẽ đổ xuống cùng cái cây?”.
    “Nó nhất định đặc biệt thích cái cây này, nếu không sao không sớm bay đi?”, chàng chớp chớp mắt.
    “Hiểu rồi, chàng muốn nói, con ve quá yêu cái cây cho nên muốn tuẫn tình theo…”, nàng nhịn cười, đùa trêu.
    “Làm loại việc ngu ngốc ấy đâu chỉ có mình con ve…”, đột nhiên, giọng chàng đầy cay đắng, muôn mối tơ lòng cùng lúc như sóng, dồn dập đánh tới.
    “Này! Nhìn thiếp, nhìn thiếp này!”, nàng giữ lấy má chàng, cười nói: “Ve là ve, chớ có nghĩ nhiều, có được không?”.
    Chàng cúi đầu, trầm mặc im lặng.
    “Lại ngây ra rồi?”, nàng véo lên chân chàng, ngẩng đầu nhìn chàng, “Sao chàng cứ không vui mãi thế?”.
    “Hà Y, mấy năm nay nàng sống có tốt không?”, chàng đột nhiên hỏi.
    “Rất tốt, tốt lắm!”, sợ chàng không tin, nàng gật đầu thật mạnh.
    “Nếu nàng… không thích ở lại đây, ta sẽ không ép nàng”, chàng thấp giọng nói, trong mắt có chút mệt mỏi, lại chứa đầy bi thương: “Ta sống một mình… đã quen rồi”.
    “Còn nói là quen, trông chàng gầy trơ xương này”, chẳng biết tại sao, nàng bỗng thấy đau lòng, vươn tay chỉnh lại tấm chăn trên người chàng, “Lại nói thiếp đi rồi, Tinh Nhi phải làm sao? Cho dù chàng không để ý tới thiếp, lẽ nào tới Tinh Nhi cũng chẳng màng?”, nàng cố ý nói.
    “Ta… ta… không phải có ý này… sao có thể…”, chàng líu lưỡi: “Ta…”.
    “Ta cái gì mà ta?”, nàng dịu dàng cười nói, “Từ bao giờ tự dưng nói lắp rồi?”.
    Chàng miễn cưỡng mỉm cười, cười tới thê lương: “Ta không nên nói với nàng ta nhận ra nàng. Nàng quay về rồi, sẽ lại phải sống những ngày mệt mỏi…”.
    Nàng không lên tiếng, chỉ nắm thật chặt bàn tay giá buốt của chàng, áp lên mặt mình, một hồi sau mới kiên định nói: “Vô Phong, thiếp không thể không ở cùng chàng”.
    Nàng ngước nhìn chàng chăm chú, trong mắt thấp thoáng ánh lệ, lung linh lấp lánh.
    Bao nhiêu năm rồi, giờ khi chàng một lần nữa nhìn thấy đôi mắt tràn đầy dũng khí và hy vọng của nàng, chàng lập tức hiểu được, Hà Y trở về hoàn toàn là bởi ý trời.
    Hà Y không cần chàng phải phí thời gian tới làm quen.
    Chàng không nói tiếp nữa, quẳng cái ná xuống đất, khẽ khàng vuốt ve mái tóc dài của nàng, cứ như nàng là một ảo ảnh, chỉ có không ngừng động chạm mới có thể biến thành chân thực.
    “Ve lại kêu rồi.”
    “Kệ nó kêu đi.”
    Vừa nói xong, trời đổ mưa nhỏ, tiếng ve nhạt đi rồi ngừng hẳn, tất thảy yên ắng trở lại.
    Nàng đưa chàng về phòng, căn phòng ấm áp tối om.
    Ngoài song màn đêm tối đen như mực, tiếng mưa rơi trên ngói lưu li lúc thưa lúc gấp, tựa hồ mang theo một tiết tấu thần bí nhưng dễ nghe nào đó. Chuông gió treo trước hiên bị gió thổi tinh tang ngân tiếng. Đèn lồng dọc hành lang phập phù, ánh đèn mờ mờ xuyên qua kẽ vải thoát ra. Chầm chậm len vào khung cửa sổ còn có mùi thanh đạm dễ chịu của hương hoa lẫn với rong tảo.
    Nàng vươn tay định thắp đèn thì bị chàng ngăn lại: “Không cần thắp đèn”.
    Tay chàng lần tìm một chốc, không biết lấy ra cái gì, trong phòng đột nhiên ngập tràn mùi giống hương gỗ tùng.
    Trong bóng tối, chàng nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, lặng lẽ hỏi: “Hà Y, nàng ngửi thấy không?”.
    “Ngửi thấy, đấy là rừng rậm”, nàng hít sâu một hơi.
    “Đúng vậy”, chàng dắt tay nàng, để nàng tiến thêm về phía trước mấy bước, “Giờ thì sao?”.
    Bùn, cỏ tươi, cỏ tranh, đá núi lạnh lẽo, cúc non, gỗ tươi, mùi sơn mới, ngô đồng, lông chim…

 




Nàng bị thứ mùi hỗn tạp ấy làm cho hồ đồ rồi.
    “Hàng năm ta đều sai người sửa lại ngôi đình ấy một lượt.”
    “Ngôi đình nào?”
    “Ngôi đình trên đỉnh Thần Nữ. Về sau, ta từng một mình tới đó vài lần. Vài năm nay, thân thể dần tệ đi, thế là bèn làm viên hương này. Chỉ cần ta nhớ tới nơi ấy, tắt đèn đi, nhắm mắt lại, đặt viên hương này lên bàn là có thể trở lại chốn đó…”, giọng của chàng mơ màng như mộng.
    “Thiếp không nhớ được ngôi đình ấy”, nàng cười khổ.
    “Cho nên ta muốn đưa nàng đi một lần.”
    Hà Y tiếp tục đi tới.
    Mùi hương kia dần dần nhạt đi, đổi thành một loại khí vị gần với nước sông. Gió núi vù vù, lẫn với mùi rễ cỏ, mùi lá chương và mùi táo chua, sóng vỗ cuộn dâng, cuốn theo bùn cát nơi đáy sông, cua cá với xác thuyền chìm, đinh sắt han gỉ và dây thừng bám đầy rong rêu…
    “Thiếp từng tới đây rồi, đúng không? Ngọn núi ấy?”, nàng hít lấy hít để, không tự chủ cứ bước dấn tới.
    Chàng giữ nàng lại: “Không thể đi thêm nữa, trước mặt là vách đá”.
    “Sau đó, mặt trời lên à?”
    “Ừ.”
    “Xem ra thăm lại chốn cũ không nhất định phải dùng chân, không nhất định phải nằm mộng, dựa vào mũi cũng được?”, nàng bật cười.
    Tiếng cười thân thuộc nhường này. Nàng