Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mê Hành Ký - Full

Mê Hành Ký - Full

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015

Lượt xem: 1343152

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3152 lượt.

vẫn cứ vô tư lự như thế. Chàng không hiểu tại sao bản thân không thể giống như nàng, trong chớp mắt có thể quẳng hết ưu phiền qua vai, không sống trong nặng nề nữa.

Hà Y không có ký ức, cho nên nàng nhẹ nhõm.
    Một lời là có thể khiến nàng vui vẻ. Vui vẻ với nàng, vốn luôn dễ dàng như thế, cứ như trước mắt đầy ra, tiện tay là lấy được.
    “Hà Y, nàng có cảm thấy ta là người xa lạ không?”, suy nghĩ xa xôi rất lâu, chàng vẫn luôn nắm tay nàng, nàng thì giống như một đứa trẻ, thò tay vào hộc tủ, lấy từng viên hương đưa lên mũi hít hà.
    “Thế thì có làm sao? Thiếp thích ở với người lạ đấy.”
    Chàng sững ra, hỏi: “Tại sao?”.
    “Mỗi một người đều là một thế giới. Có những người mà thế giới giống hệt với chàng, chàng quen biết bọn họ thì chỉ là lãng phí tinh thần, ở cùng với bọn họ chẳng qua là luẩn quẩn trong thế giới ban đầu của mình. Chàng là một thế giới khác… thiếp vừa gặp chàng là biết mình sắp được đi xa”, nàng xoa đầu chàng, nói: “Thiếp thích được du sơn ngoạn thủy trong thế giới của chàng”.
    Chàng câm lặng. Cảm giác kinh ngạc và thoải mái lại về bên chàng. Chẳng phải sao? Chàng vĩnh viễn chẳng ngờ nàng có thể nói những lời này.
    “Hà Y, thế giới của ta trống rỗng đấy.”
    “Cho nên có thiếp vào rồi này”, nàng cười hiền dịu: “Bây giờ chẳng trống rỗng chút nào, giống như cuối cùng trên đỉnh núi mỹ lệ cũng có người xây một ngôi miếu nhỏ. Có đúng không? Thiếp chỉ thích làm một lão hòa thượng, cả ngày ngồi trên cái ngọn núi ấy”.
    Chàng chẳng biết đáp ra sao, chỉ lặng lẽ gật đầu.
    Một lúc sau, chàng siết chặt tay mình, chợt nói: “Hà Y, giờ trong đầu ta có chút lộn xộn, chỉ sợ sắp lên cơn thần kinh rồi…”.
    “Vậy thì lên cơn đi.”
    “Từ sau khi nàng qua đời, ta mãi không tìm được di thể của nàng…”
    “Oa! Thiếp đang sống đấy nhé!”
    “Giả vờ chút được không?”
    Nàng nghĩ ngợi, nói: “Được rồi”.
    “Ta mãi không tìm được nàng, cho nên hết lần này tới lần khác ta mơ thấy mình dùng đôi tay không ngừng đào bới trong ngọn núi kia, cuối cùng tìm được nàng, mang nàng về.”
    “…”
    “Trên người nàng toàn là bùn đất, giống… giống hệt lúc nàng mang thai Tử Duyệt. Khuôn mặt sạm đi, căn bản không thể nhận ra.”
    “…”
    “Ta nghĩ, ta nhất định phải tắm rửa sạch sẽ cho nàng, sau đó tự tay mặc cho nàng bộ áo màu tím đó…”
    “Thì ra thiếp thích y phục màu tím.”
    “Màu tím nhạt…”, chàng cải chính, “Màu tím như màu hoa tử đằng”.
    “Oa”, nàng ngồi bên giường, chàng nâng chân của nàng lên, để nàng nằm yên trên giường.
    “Hà Y, nàng… có thể giả vờ nàng chết rồi không?”
    Nàng đáp: “Được chứ. Chẳng phải giờ thiếp không động đậy gì đây sao?”
    “Nàng đừng lo, tay không cần phải nắm chặt ga giường, được không?”
    “Ừm”, nàng lỏng tay ra.
    “Nhắm mắt lại, người chết thì phải nhắm mắt”, chàng cúi xuống, hôn nhẹ lên mắt nàng.
    “Vô Phong, thiếp phải được nói đấy, nếu không chàng sắp dọa chết thiếp rồi… chàng không đến mức không cho thiếp nói chuyện đấy chứ?”
    “Thế thì nàng cứ nói đi.”
    Chàng ngửi thấy hương thơm quen thuộc trên người nàng. Đôi môi nàng ẩm ướt, gò má nóng bừng, ngực phập phồng, hơi thở ấm áp phả vào mắt chàng ướt át.
    Chàng tránh đôi môi nàng, hôn một mạch từ vành tai tới gáy rồi chầm chậm tỉ mỉ cởi y phục của nàng.
    Động tác mở nút áo của chàng rất nhẹ, đầu ngón tay lướt trên thân thể nàng, khiến làn da nàng như mặt hồ nổi sóng lăn tăn.
    “Nàng lạnh sao?”, chàng hỏi.
    “Không lạnh, căn phòng này sao mà nóng thế?”
    Chàng lấy một chiếc khăn lụa lau mồ hôi trên trán cho nàng, rồi xoa lên khắp mình nàng một mùi hương hoa sen man mác.
    “Lúc còn sống nàng thích nhất mùi hương này, Tử Duyệt cũng thích”, chàng khe khẽ nói.
    “Đúng là rất dễ chịu”, nàng hít sâu một hơi.
    Kế đó, chợt thấy mát lạnh, có vật gì đó đặt lên trán nàng.
    “Đấy là gì thế?”
    “Ngọc thiền[1'>”, chàng tìm một chiếc lược, chải mái tóc dài của nàng thật ngay ngắn, “Là ta tự tay khắc. Đợi chút nữa, nàng sẽ ngậm nó, có được không?”.
    [1'> Ngọc điêu khắc hình con ve. Từ thời Hán, ngọc thiền có hàm ý chỉ con người có thể tái sinh. Đưa ngọc thiền vào miệng người chết gọi là “hàm thiền”, ngụ ý chỉ tinh thần bất tử, tái sinh sống lại
    “Kể cả thiếp chết thật rồi cũng chẳng muốn ngậm cái thứ cứng nhăng nhắc ấy đâu!”, nàng lớn tiếng kháng nghị.
    “Suỵt, nhỏ tiếng chút. Nếu ngậm nó vào, linh ồn nàng sẽ được bình an lên thiên đường. Ngậm vào đi, được không?”, chàng dỗ dành nàng.
    “Vô Phong, chàng không sao đấy chứ?”, nàng ngoảnh đầu sang, ngọc thiền rơi xuống, chàng nhặt lên, lại đặt lên trán nàng.
    “Không sao.”
    “Nhưng mà, cho dù chàng có đang khâm liệm cho thiếp thì cũng nên mặc y phục vào chứ?”, nàng hỏi.
    Chàng không trả lời, mãi lâu sau mới nói: “Ta biết nàng sợ, cho nên định ôm lấy nàng, cùng nằm vào quan tài rồi bảo người chôn chúng ta xuống”.
    “Chàng điên rồi”, nàng than


Disneyland 1972 Love the old s