Tác giả: Agatha Christie
Ngày cập nhật: 22:51 17/12/2015
Lượt xem: 1341635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1635 lượt.
ó. Có thể nấp trong đó, cần phải xem xem!Khi đang đi trên cầu thang nhỏ đó thì bỗng nhiên họ nghe thấy có tiếng động bên trên. Đúng, tiếng những bước chân nhẹ nhàng, rón rén ở trong căn phòng ngay trên đầu họ.Cả ba đều lắng nghe. Bác sĩ giật cánh tay Blô. Lombơd đặt một ngón tay lên miệng ra hiệu:- Suỵt… Hãy nghe xem.Họ lại nghe thấy tiếng bước chân của ai đó nhẹ nhàng, cẩn thận đi ở căn phòng phía trên cầu thang.- Cầu thang này dẫn đến phòng của vợ chồng Rôgiơ đấy, trong đó chỉ có xác bà Rôgiơ thôi. Emxtroong thầm thì.- Tất nhiên là ở những nơi như vậy người ta lại càng dễ ẩn nấp, bởi vì chẳng ai lại muốn mò vào phòng của người chết nằm. – Blô nói nhỏ. - Vậy thì… chúng ta… hãy đi thật nhẹ chân lên xem nào.Họ lên cầu thang nhẹ không gây một tiếng động.Trước cửa phòng người hầu, có một khoảng nghỉ hẹp. Cả ba người đứng đấy lắng nghe. Đúng thật, trong phòng đang có người. Tiếng chân đi đi lại lại thật thầm lặng.- Nào, xông vào. Blô nói.Anh đẩy cửa xông vào, hai người kia cũng theo chân anh. Cả ba đứng sững lại.Rôgiơ đang ở trong phòng, trên tay ôm một đống quần áo đầy.7.Blô lúng túng nói đầu tiên:- Xin lỗi… hừm… Bác Rôgiơ. Chúng tôi nghe thấy có tiếng người đi lại trong phòng và chúng tôi cứ tưởng… - Anh bở lửng câu nói.- Không, chính con phải xin lỗi các ngài, con lên đây để lấy chút đồ dùng, tư trang. Con hy vọng rằng các ngài sẽ không phản đối nếu cho con chuyển sang một căn phòng trống ở tầng đất gần phòng khách? Cái phòng nhỏ nhất ấy ạ.Rôgiơ hướng về phía bác sĩ trình bày, bác sĩ trả lời anh ta:- Tất nhiên là được rồi. Bác cứ chuyển xuống đó đi.Họ cố gắng không nhìn về cái giường có xác người nằm phủ vải trải giường lên trên.- Cảm ơn các ngài. – Rôgiơ nói, rồi bác ta ôm đống quần áo ra khỏi phòng xuống cầu thang. Bác sĩ bước lại gần giường, lật khăn trải giường lên, và nhìn vào bộ mặt yên tĩnh của người phụ nữ chết. Bây giờ, trên mặt bà ta không còn vương lại nét sợ hãi, không còn biểu lộ một tình cảm nào.- Tôi rất muốn biết người ta đã đầu độc bà ta bằng thứ thuốc gì?!Sau đó ông quay lưng đi ra cùng với hai người kia.- Tôi cho rằng chúng ta chẳng nên tìm làm gì nữa, vô ích, tôi linh cảm thấy ở đây ta chẳng tìm được gì đâu.Blô không ngại tốn công mở thêm cửa lỗ thông hơi nhỏ ra, nhòm xuống sân rồi nói:- Cái lão Rôgiơ chết tiệt ấy đi lại nhẹ nhàng thế? Vài phút trước chúng ta còn nhìn thấy lão ở dưới sân, thế rồi chẳng ai trong chúng ta nghe tiếng chân lão lên cầu thang vào phòng cả…- Vì thế chúng ta cũng phải cẩn thận cả trường hợp nếu như có tên nào đó nấp trên sân thượng thì sao? - Lombơd nói.Blô biến vào khoảng tối sát trần. Lombơd cũng rút chiếc đèn pin trong túi ra và đi theo sau Blô.Năm phút sau, cả ba người đàn ông đứng sững nhìn nhau trên sân thượng. Người họ bám đầy bụi bặm và mạng nhện, mặt nhăn nhó.Như vậy chỉ có tám người trên đảo nhỏ, ngoài ra không còn một ai khác.Lombơd nói nhỏ:-Như vậy chúng ta đã nhầm.Chúng ta đã tưởng tượng hết sức nhầm!Bởi vì chúng ta đã bị những cảnh tượng kinh hoàng kia ám ảnh,hai cái chết bất ngờ xảy ra…-Tôi khẳng định rằng chúng ta đã suy nghĩ đúng hướng.-Bác sĩ nhấn mạnh ý kiến của mình.-Quỷ tha ma bắt nó đi.Tôi là bác sĩ,nên tôi hiểu các trường hợp tử tự.Chắc chắn Entơni Maxtơn không phải tự tử.Lombơd nghi ngờ hỏi:-Theo ông thì đó không phải là một cái chết bình thường ư?Blô bỗng nhiên nổi giận:-Cái chết bình thường ư?Một sự bình thường kì dị và đáng nguyền rủa!Lại yên lặng,sau đó Blô lên tiếng:-Nhưng còn trường hợp người phụ nữ…Anh ta bỏ lửng câu nói.-Bà Rôgiơ ư?-Đúng đấy.Thế thì theo ông,bà ta không phải chết vì bất ngờ ngã ư?-Tai nạn?-Philip hỏi.-Tại sao lại gọi là tai nạn được?Blô lúng túng tí chút.Nét mặt anh ta đang từ màu đỏ gạch trở nên sậm màu hơn.Rồi đột nhiên anh ta bực tức bói to những ý nghĩ của mình:-Bác sĩ,ngài hãy chú ý nghe đây,thế không phải chính ngài đã cho bà Rôgiơ uống thuốc an thần sao?Bác sĩ Emxtroong lặng đi rồi nói:-Thuốc an thần ư?Cậu hiểu điều đó thế nào?-Buổi tối hôm qua.Chính ngài đã nói rằng cho bà ta uống thuốc an thần để bà ta ngủ được.-À,đúng đấy,tất nhiên.Thuốc an thần vô hại.-Chính xác là vô hại ư?-Đúng thế,liều rất nhẹ!Hoàn toàn vô hại!Mặt Blô lại càng đỏ sậm hơn:-Ngài hãy nghe đây…chúng ta đừng tự ái vội…ngài không cho bà ta uống quá liều cần thiết chứ?Bác sĩ Emxtroong tức giận nói:-Tôi không hiểu cậu muốn làm trò gì nữa?!-Nhỡ ra ngài nhầm thì sao?.-Blô hỏi.-Thình thoảng cũng xảy ra việc đó.-Tôi chẳng nhầm gì cả.-Bác sĩ sắc sảo nói.-Quả là một suy luận nực cười.Ông im lặng một lúc sau đó cứng cỏi nói,giọng mỉa mai:-Hay là anh có mục đích buộc tội cho tôi đã cho bà ta uống quá liều thuốc?Philip Lơmbơd cắt ngang câu chuyện:-Các vị hãy chú ý đây,đừng làm cho đầu óc thêm rối ben