Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phát Súng Ân Tình

Phát Súng Ân Tình

Tác giả: Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015

Lượt xem: 1342477

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2477 lượt.

. Tôi sẽ làm cho ông ta ngạc nhiên.
Ông Bob làm dấu cho chúng tôi đeo ống chống âm thanh vào rồi bảo:
-Vào trong đó, tụi mình nói chuyện... bằng tay.
Lần đầu tiên tôi bước vào một trường bắn súng của Mỹ nên cái gì cũng làm cho tôi ngạc nhiên. Trước mặt tôi là một căn phòng có thể là gấp chục lần lớn hơn những cái sân vận động đá banh ở Việt Nam. Thảm trải kín từ đầu này đến đầu kia. Căn phòng được chia ra thành nhiều đường bắn dài, mỗi khách hàng chiếm cứ một đường. Dĩ nhiên, ở mỗi cuối con đường bắn là bia. Bia bắn gồm có 3, 4 loại, được điều khiển bằng nút bấm điện tử ở đầu bên này. Bó loại bia bấm một cái thì hình người bật lên, loại khác thì hình tròn có tâm ở giữa, có loại bia hình con cọp, con nai cho những tay thợ săn. Hay một cái là mình có thể điều chỉnh bia chạy xa chạy gần theo ý muốn. Sau khi bắn xong, mình có thể cho bia chạy tới ngay trước mặt mình để xem kết quả.
Chọn một đường bắn xa nhất, ông Bob bắt đầu dở thùng đồ nghề của mình ra. Tôi đứng chờ để ông đưa cho tôi một cây nhưng ông không nói gì, chỉ lấy một cây súng từa tựa giống như cây Colt .45 của quân đội ở Việt Nam rồi kề miệng vào tai tôi, nói mà như hét:
-Tao biết mày bắn thằng Rao bằng P. 38 nhưng cây súng đó xưa rồi. Bây giờ người ta xài loại 9 mm. Loại súng này có hai cái lợi: thứ nhất là sức tàn phá của nó cũng khủng khiếp không thua gì cây Magnum, thứ hai là gắp đạn nó có tới 14 viên lận, thứ ba là nó gọn gàng và nhẹ nhàng, và cuối cùng là nó bắn rất chính xác.
Tôi gật đầu ra dấu hiểu vì không muốn hét câu trả lời trở lại. Ông Bob bấm mấy hàng nút.
Từ phía xa, cuối con đường bắn, một cái bia giấy từ từ chạy ngược lên. Ông Bob lấy thế bắn rồi chẳng nói chẳng rằng, bấm cò súng một loạt, liên tiếp. Mỗi khi viên đạn trúng vào bia, một ngọn đèn xanh nổi lên và một con số điểm xuất hiện trong một cái đồng hồ điện tử ở lưng chừng đường bắn, báo cho người bắn biết số điểm họ đạt được. Tôi để ý là phát nà ông Bob cũng được thưởng 5 điểm. Và con số này tự động cộng lại sau mỗi phát. Sau khi bắn hết băng đạn, số điểm ông Bob có là 70 điểm, tức là 14 x 5 = 70 hoặc là kết quả 100 %. Tôi không ngạc nhiên lắm về chuyện này vì một tay sừng sõ cỡ ông Bob thì phải bắn như vậy. Lúc ông kéo bia tới gần, chúng tôi đếm được đúng 14 cái lỗ chi chít chung quanh vùng tim của cái bia giấy. Kể ra, một mục tiêu xa như vậy mà ông Bob bắn được như vậy thì cũng là một thiên tài. Nhưng tôi biết, chưa tài... bằng tôi. Biết vậy nhưng tôi không nói gì, tôi có ý muốn làm cho ông Bob ngạc nhiên.
Ông Bob thay băng đạn và lại bấm nút. Lần này là một thứ bia khác hiện ra nhưng khác với lần trước, bia không đứng yên một chỗ mà chạy tới chạy lui một cách bất ngờ. Ông Bob cũng lấy thế rồi bắn.
Lần này ông bắn cũng phát nào trúng phát đó với số điểm cuối cùng là 70 điểm nhưng có phần chậm hơn lúc nãy. Và khi kiểm soát bia, tất cả những viên đạn đều ghim gần như đúng chỗ trái tim.
Ông Bob lại bấm mấy cái nút sau khi thay băng đạn. Cú này hình như người ta gọi là cú bắn phản xạ. Nghĩa là bất ngờ, sẽ có một tấm bia nổi lên. Lúc thì hình tấm bia là một người đàn bà, khi khác lại lại một thằng ăn cướp. Nhưng khác với những lần trước, lần này vì bắn phản xạ, người bắn không có thì giờ đưa súng lên ngắm cho nên ông Bob đâm ra hơi vụng về. Dĩ nhiên, ông phải chữa cái sự thiếu xót của mình bằng cách bấm có một lần 3 quả liên tiếp. Cho nên hễ cứ 3 phát đạn bắn đi thì tôi chỉ thấy ông được có 5 điểm. Có khi ba phát lại chẳng trúng phát nào. Và ông thay băng đạn liên tiếp như máy. Chẳng mấy lúc đã xài hết 4 ,5 băng.
Tôi đứng yên quan sát và không bình phẩm gì. Thật ra có muốn bình phẩm cũng không được vì có nói cũng chẳng ai nghe ai.
Sau khi bấm nút cho mấy tấm bia chạy tới gần để coi, tôi nghe ông Bob chửi thề lia lịa. Ông nhìn tôi nhún vai rồi hét lên:
-Bắn kiểu này rất khó.
Tôi gật đầu ra dấu thông cảm rồi đưa tay ý muốn thử. Ông Bob chỉ vào cái túi xách của ông ta. Tôi kéo zip và ngạc nhiên khi nhìn thấy trong đó còn đến mấy cây 9 mm nữa. Lại có cả cây M-18 với ống nhắm là một thứ mà tôi rất mê xưa nay. Tôi lôi ra một cây 9mm. Cầm cây súng trong tay là tôi cảm thấy chịu liền. Quả đúng như lời ông Bob nói, nó vừa đẹp, vừa nhẹ lại vừa nhỏ. Tôi xoay tít cây súng trong tay làm ông Bob trố mắt ngạc nhiên nhìn. Dĩ nhiên, ông không thể nào biết rằng suốt năm năm trời trong quân đội, ngoài giờ đi bay, tôi chỉ ăn no rồi nằm nhà tập quay súng để lòe thiên hạ.
Tôi lững thửng bước ra đứng ở chỗ ông Bob đứng lúc nãy. Ông Bob tính chỉ tôi cách bấm nút điều khiển bia nhưng tôi lắc đầu, ra dấu mình đã biết. Nãy giờ đứng nhìn ông, tôi đã học được cách sử dụng mấy hàng nút này. Có gì khó đâu, tàu bay còn lái được thì thứ này nghĩa lý gì.
Hàng bia chạy ra. Tôi khỏi cần đưa súng lên ngang tầm mắt nhắm như ông ta làm gì, chỉ hướng nòng cây súng vào bia và bấm cò. Tôi ngạc nhiên vì thấy sức dội của cây súng rất nhẹ nhàng. Đ.m. súng nổ ngọt và giật ngọt như thế này hèn gì nước Mỹ ngày nào cũng có hàng trăm người chết vì súng.
Ông Bob


Teya Salat