Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Resident Evil ( Tập 1 - Âm mưu của tập đoàn Umbrella ) - Full

Resident Evil ( Tập 1 - Âm mưu của tập đoàn Umbrella ) - Full

Tác giả: S.D.Perry

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1341826

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1826 lượt.

g phòng thí nghiệm và những tờ giấy để bừa bãi trên bàn chỉ là những ký tự và những con số. Jill không tệ lắm về môn hóa nên cô biết rằng mình đang đọc những công thức hóa học, vì vậy cô chẳng buồn đọc chúng—nhưng khi nhìn thấy những tờ giấy này thì Jill bắt đầu nghĩ rằng những con zombie đó là nạn nhân của một vụ tai nạn trong thí nghiệm hóa học. Căn biệt thự này vẫn được bí mật duy trì từ tiền của công ty, và nó lại được che đậy khỏi thế giới bên ngoài lâu đến như vậy. Từ lớp bụi bám trên đồ vật Jill đoán rằng nơi này chỉ mới bị bỏ hoang khoảng hai tháng nay—và điều này trùng với những vụ án xảy ra ở thành phố Racoon. Nếu như ở đây đang tiến hành những cuộc thí nghiệm bí mật và đã xảy ra tai nạn thì….
Cái gì đó đã biến những người ở đây thành những con quái vật ăn thịt người? Điều đó nghe không hợp lý chút nào….
Nhưng đó là điều duy nhất mà Jill thấy có lý mặc dù Jill vẫn còn mấy giả thiết nữa trong đầu. Còn về các đồng đội của cô thì ngoài việc Barry có thái độ lạ lùng thì cô không thể nghĩ ra việc tại sao Chris và Wesker lại mất tích.
Và sẽ chẳng tìm ra cái gì mới nếu mình không làm cái gì đó.
Đúng vậy. Jill ngắt dòng suy nghĩ của mình rồi bước ra ngoài hành lang trở lại.
Jill ngửi thấy mùi hôi trước khi cô nhìn thấy xác con zombie từ xa ở cuối hành lang. Ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn làm cho cái hành lang trải thảm đỏ này trở nên lung linh huyền ảo một màu đỏ. Jill chỉa khẩu súng vào cái thây bất động và bước từ từ đến—bỗng nhiên cô nghe thấy có tiếng đóng cửa ở đâu đó rất gần.
Barry?
Anh ta đã nói rằng sẽ đi về phía kia khu nhà này mà, hay là anh ta tìm thấy cái gì đó có ích nên đuổi theo cô…hay là ai đó trong đội nhỉ.
Jill cảm thấy mừng rơn, cô nhanh chóng chạy đến đầu bên kia hành lang. Khi vừa tới chỗ rẽ, một mùi hôi nồng nặc xộc vào mũi Jill, và con zombie đang nằm bất động bỗng vùng lên chộp lấy chân cô, nó nắm chặt mắt cá chân của Jill với một sức mạnh kỳ lạ.
Bị bất ngờ Jill vung tay để giữ thăng bằng và cô la lên một tiếng lớn trong khi nước com zombie há mồm ra định ngoạm vào chân cô. Bàn tay trơ xương của nó cào trên lớp da của chiếc ủng—
—và theo bản năng Jill co chân kia lên đạp thẳng vào đỉnh đầu con zombie, một tiếng crack vang lên. Một lỗ thủng xuất hiện trên đầu nó, để lộ ra cả xương bên trong. Con zombie vẫn nắm chặt chân của Jill và cô bắt đầu cảm thấy đau.
Jill đạp cái thứ hai, cái thứ ba và đến cái thứ tư thì đầu con zombie nát bét ra dưới gót chân của cô.
Bàn tay của nó giật giật mấy cái, máu từ đầu phụt ra và con zombie gục xuống tấm thảm đầy bụi.
Jill đạp lên xác con zombie vụt chạy qua góc hành lang bên kia, cố gắng lắm mới không nôn ọe ra. Jill đã nghĩ trong đầu rằng những con quái vật kinh tởm này cũng chỉ là những nạn nhân mà thôi, giống như Pris và Beck vậy, và giải thoát cho họ là điều cuối cùng mà cô có thể làm được—tuy nhiên bọn họ cũng là những mối nguy hiểm chết người, chưa kể là họ còn có thể mang virus trong người. Vì vậy Jill tự nhủ phải cẩn thận hơn nữa.
Có một cánh cửa bên tay phải của cô, một cánh cửa gỗ lớn với khung cửa được gia cố bằng kim loại, trên ổ khóa có khắc hình bộ áo giáp, nhưng nó không bị khóa, cũng giống như những cánh cửa khác mà cô vừa đi qua ở tầng một này.
Không có ai khác trong căn phòng sáng trưng này nhưng Jill cảm thấy hơi lưỡng lự, cô cẩn thận nhìn bao quát căn phòng một lần nữa cho chắc chắn. Hai bên hông cô là những bộ áo giáp thời Trung cổ được xếp thành hai hàng, mỗi bên có tám bộ, và ở cuối phòng có một cái tủ kiếng nhỏ—chưa kể đến cái nút màu đỏ to tướng nằm ở giữa căn phòng lát đá xám này.
Một cái bẫy khác? Hay lại là một câu đố nữa đây…
Lưỡng lự một hồi Jill bước lại bên cái tủ kiếng, những bộ áo giáp cứ như đang dõi theo từng bước chân của cô. Có hai cái lỗ nhỏ ở hai bên cái nút, có vẻ như là đường ống thông hơi—và tim Jill bỗng đập nhanh hơn vì cô chắc rằng mình đang gặp một cái bẫy khác.
Và kiểm tra nhanh qua cái tủ kiếng cô chắc rằng phán đoán của mình là đúng. Cô không thể nào mở được cái tủ đó vì không thể nào di chuyển tấm kiếng được. Và ở bên trong có cái gì đó trông giống như một miếng đồng….
Có lẽ cái nút đó dùng để mở cái tủ này—nhưng chuyện gì sẽ xảy ra sau đó?
Jill rùng mình khi nghĩ rằng hai cái lỗ thông hơi đó sẽ đóng lại, cánh cửa tự động bị khóa và cô sẽ chết từ từ vì thiếu không khí. Hay có thể nước hoặc khí độc sẽ được bơm vào đây. Jill nhíu mày lại nhìn quanh phòng tìm xem có cái gì có thể chặn cánh cửa khỏi đóng lại không, hay là một cái nút khác dấu ở đâu đó trong mấy bộ áo giáp này….
….Bao giờ cũng có nhiều hơn một lời giải cho một câu đố Jilly à, con đừng bao giờ quên điều đó.
Bỗng nhiên Jill mỉm cười. Tại sao phải bấm cái nút đó nhỉ?
Jill cúi xuống sát bên cái tủ, cô cầm ngược khẩu Beretta lại. Chỉ với một cú đập bằng báng súng miếng kiếng của cái tủ đã vỡ ra. Jill cẩn thận đập vỡ các cạnh kiếng để khỏi đứt tay rồi cẩn thận cho tay vào.
Và cô rút ra một m


Insane