Tác giả: S.D.Perry
Ngày cập nhật: 22:53 17/12/2015
Lượt xem: 1342347
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2347 lượt.
lối đi ngầm – một nơi không thể tin được trừ khi chính mắt chứng kiến. Và theo anh biết từ các cựu thành viên S.T.A.R.S., thì còn có một cái vịnh biệt lập ở vùng duyên hải Maine cũng được canh gác bởi một đội quân zombie, rồi một lâu đài “không người ở” trong rừng, biệt thự Spencer - nơi chứa đầy những bí mật, chìa khoá, mật mã, hành lang, y như là cách bố trí của một bộ phim phản gián mà chưa ai từng xem.
Và bây giờ là chỗ này – những môi trường giả lập bên dưới vùng đầm lầy nhiễm mặn của khu vực Utah cằn cỗi. Reston gọi nó là gì nhỉ? Planet. Thật là ngông cuồng, biến thái, đồi bại, lố bịch -
- có điều chúng ta lại đang kẹt trong đó, có Chúa mới biết chúng ta sẽ chống lại cái gì tiếp theo.
Leon tiếp tục đi, cố không nghĩ về những thứ mà Claire và những người khác có thể gặp phải. Reston chắc như đinh đóng cột rằng cả đội còn lại đã bị tóm cổ, nhưng đó là vì hắn đã không biết. Hắn không biết Claire và Rebecca giỏi xoay sở ra sao, hay David là một chiến lược gia tài ba đến thế nào. Họ đã từng thoát khỏi tay Umbrella trước đây, và chẳng có lí do gì để không làm được điều đó một lần nữa.
Leon mãi chú tâm đến những lời động viên thầm kín đến nỗi không hề để ý tới khoảng rừng thưa, anh chỉ nhận ra điều đó khi đã lên tới điểm cao nhất của khu đất, cách khoảng rừng không đầy hai mươi bước. Anh dừng chân, nhớ lại đợt tấn công mới vừa rồi và tự trách mình đã quá lơ đãng.
“Hãy để mắt lẫn nhau và quan sát xung quanh,” anh nói và nghe thấy tiếng đập cánh, quá muộn rồi. Từ trong bóng tối của khoảng không trên đầu, một, hai, ba con rời khỏi cây sào, lượn thành một vòng tròn.
Khốn kiếp!
Một con bắt đầu cất tiếng rít, và được phụ họa bởi những con gần đó, đang ẩn trên đầu hoặc trong những tán cây khác thường, tạo nên một bản tạp âm chói tai kinh khủng. Leon lùi về phía sau, thấy John thình lình xuất hiện ngay bên cạnh mình, khẩu súng trường hướng thẳng vào không trung.
Con đầu tiên bay lên những tán cây, lượn vòng sang bên thay vì bay vào giữa bọn. Nó cất cánh chỉ trong tích tắc, đủ nhanh để họ không kịp bắn. Cùng lúc nó bay vọt lên, Leon thấy có hai con khác dưới đất, đang kéo lê cái thân hình đồ sộ về phía trước một cách hăm hở với những đôi cánh xếp lại.
Tiếng rít chói tai đến khó chịu và khủng khiếp như thể hàng ngàn đứa bé cùng khóc một lượt, rồi Leon cảm thấy tiếng khẩu 9 ly nổ vang, khối kim loại nặng nề giật mạnh trên tay. Lũ chim nín lặng khi con gần nhất bị trúng đạn vào ngay cái cổ cong vẹo. Phát đạn mở toang một lỗ thủng phía trên ngực nó, lớp da chỗ miệng vết thương xòe ra như một đóa hoa màu đen. Máu loãng phun trào, nhưng con thứ hai đã leo qua thân thể co thắt của con thứ nhất, tiếp tục đợt tấn công mới. Leon nhắm và…
”Ôi, ôi, chết tiệt…”
Tiếng la hoảng của Cole làm Leon phân tâm, khiến phát đạn kế tiếp bị trượt sang phải. John hướng hỏa lực vào con Dac thứ hai, khẩu súng tự động lia về phía nó phát ra tiếng tạch tạch. Leon quay người lại và thấy Cole loạng choạng đằng sau, có những con khác đang lao về phía anh ta.
Sao mà nó lại vượt qua chúng ta được?
Leon ngắm vào con Dac đang cách Cole không đầy năm bước, và trong lúc anh siết cò thì một sinh vật khác sà xuống từ phía trên đầu. Viên đạn 9 ly bắn ra từ cự ly quá gần đã xuyên thủng ngực và trổ luôn một lỗ thủng to bằng nắm đấm ra sau lưng, làm nó chết tươi trước cả khi rơi xuống đất. Con dưới đất quét mạnh đôi cánh xuống nền và bay vọt ra xa phía sau.
"Henry, ra đằng sau tôi!" Leon vừa la lớn vừa nhìn lên, thấy một con Dac khác đang lao xuống từ một trong số những thanh xà trên đầu, hai cánh gập lại và đâm thẳng về phía anh ta.
Anh ấy cần giúp đỡ. "John...!"
Con chim trên đà lao xuống chợt xòe rộng đôi cánh bọc da khi chỉ còn cách nền nhà vài feet, hạ cánh và tiếp đất một cách nhẹ nhàng đến kinh ngạc. Nó quay về phía Leon và lắc lư tiến tới. Anh nghe thấy tiếng đạn tạch tạch phía sau - nghe thấy nó dừng lại vì hết đạn, nghe John cất tiếng nguyền rủa, phần thân hợp kim pha nhôm của khẩu M-16 nện xuống đất.
Con Dac đối diện Leon ngoác mỏ kêu quang quác, phát ra một thứ âm thanh đói khát lẫn giận dữ, nó lướt thẳng đến chỗ Leon bằng đôi cánh uốn cong, nhanh đến nỗi Leon phải nhảy lùi lại. Nó đang lắc lư mình từ sau ra trước, và Leon không có đủ đạn để lãng phí, anh bắt buộc phải ngắm cho trúng đích –
- và nó vọt tới bằng một cú nhảy đột ngột quái dị. Thêm một tiếng rít điếc tai khác, rồi nó vươn đầu ra trước, cắm cái mỏ há rộng vào mắt cá chân của anh. Dù đã mang đôi ủng da khá dày, anh vẫn cảm nhận thấy răng nó đang siết chặt, cảm nhận sức mạnh của bộ hàm nó – và trước khi anh kịp bắn thì John đã xuất hiện, giậm chân lên cái cổ cong vẹo của con Dac đồng thời chĩa khẩu súng lục -
- và đoàng, viên đạn găm vào xương sống, cái bướu trên phần lưng bóng láng nổ tung, những mảnh vỡ của xương xám lẫn máu văng ra. Nó rơi khỏi mắt cá chân của Leon, và mặc dù cái cổ còn vặn vẹo nhưng phần thân thì đã bất động, tuôn máu và bất độ