XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Resident Evil ( Tập 6 - Mật mã Veronica ) - Full

Resident Evil ( Tập 6 - Mật mã Veronica ) - Full

Tác giả: S.D.Perry

Ngày cập nhật: 22:52 17/12/2015

Lượt xem: 1341888

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.

a, cô ta cũng đã đi rồi. Thế sao cô còn quay lại giúp gã làm gì?
Bởi vì mình đã thả cô ta đi. Nhận thức ấy nảy sinh trong gã, nhấn chìm gã trong cơn xấu hổ và biết ơn lẫn lộn.
”Tôi… cô thật tốt bụng,” gã thì thào, ao ước mình có thể làm gì đó cho cô, một việc gì đó để đáp đền lòng trắc ẩn. Gã lục lọi trong ký ức, những lời đồn và sự thật về hòn đảo, có thể giúp cô ấy thoát thân…
”Cái máy chém,” gã nói, hai mắt chớp chớp, cố gắng không để ngữ điệu bị lắp bắp quá đáng. ”Đằng sau nó là bệnh xá, chìa khóa trong túi tôi… dường như có bí ẩn ở đó. Hắn biết rõ động tĩnh, những mảnh ráp của câu đố... cô biết máy chém ở đâu chưa?”
Claire gật đầu. ”Có. Cảm ơn anh, Rodrigo, nó sẽ giúp tôi rất nhiều. Bây giờ anh nghỉ ngơi đi nhé.”
Cô với tay vuốt mái tóc của gã ra sau trán, một cử chỉ đơn giản nhưng vô cùng tử tế, vô cùng chu đáo, khiến nước mắt gã cứ chực trào ra.
”Nghỉ ngơi đi,” cô lại nói, và gã nhắm nghiền hai mắt, trong lòng tràn ngập một cảm giác thư thái êm đềm chưa từng có trong đời. Ý nghĩ cuối cùng của gã trước khi chìm vào giấc ngủ, đó là hy vọng cô có thể tha thứ cho những việc gã đã làm, có thể ban cho gã một sự khoan dung mà gã đáng được hưởng, để cuối cùng, có thể gã không phải xuống địa ngục nữa.

*
* *

Rodrigo nói đúng về những bí ẩn. Claire đang đứng ở cuối hàng lang dưới tầng hầm bí mật, lấy hết can đảm để mở cánh cửa trơ trụi ngay trước mặt.
Bệnh xá phải nói là nhỏ bé và khó chịu, chẳng giống chút nào với những gì Claire chờ đợi ở một khu chuyên khoa của Umbrella – không thấy một thiết bị y tế nào, không một chút gì ra vẻ hiện đại. Chỉ có mỗi một cái bàn khám trong phòng trước, lớp sàn gỗ nứt nẻ xung quanh vấy đầy máu, một cái khay dụng cụ kiểu-y-khoa nằm gần đó. Căn phòng bên cạnh thì đã cháy không còn hình thù; nên cô không sao đoán được nó dùng cho mục đích gì, nhưng có vẻ là một nơi pha tạp giữa phòng hồi sức và lò thiêu. Nó cũng bốc mùi y như cái đầu tiên.
Có một văn phòng nhỏ bừa bộn nằm cách xa căn đầu tiên, đằng trước nó có độc nhất một thi thể nằm sóng xoài của một người đàn ông mặc áo khoác trong phòng thí nghiệm, khuôn mặt nhỏ thó xám ngoét lộ rõ vẻ khủng khiếp. Gã không có dấu hiệu đã bị lây nhiễm, và căn cứ vào việc không có một vật chủ virus nào cũng như không có vết thương rõ rệt nào, cô đoán gã ta đã lên cơn đau tim, hoặc đại loại thế. Bộ mặt co rúm đến méo mó, hai mắt trợn trừng và mồm há hốc, gợi lên cho cô ý nghĩ rằng gã ta đã chết vì sợ.
Claire cẩn thận bước qua cái xác, và tình cờ khám phá ra bí ẩn đầu tiên của căn phòng nhỏ này. Giày của cô vấp trúng một thứ lúc bước vào, mới đầu tưởng là hòn bi hay hòn đá gì đó nằm lăn lóc dưới sàn – hóa ra nó là một thứ chìa khóa hết sức khác thường. Một con mắt thủy tinh, đúng ra phải được gắn trên khuôn mặt kỳ quái bằng plastic của cái hình nộm giải phẫu, lúc này đang liếc mắt một cách đểu cáng trong góc phòng.
Với những điều Steve đã nói, về việc không ai trở lại từ bệnh xá, cộng thêm những gì đã biết về sự hứng thú điên loạn của Umbrella, nên Claire chẳng hề ngạc nhiên khi khám phá được lối đi ẩn phía sau vách tường. Những bậc thang đá mòn vẹt lộ ra khi cô đặt con mắt về đúng vị trí, đương nhiên cũng không phải là điều gây bất ngờ. Một bí mật, một thủ thuật, và Umbrella thì đầy rẫy những bí mật và thủ thuật kiểu này.
Mở cửa thôi. Để xem có gì nào. 
Phải vậy thôi. Cô đâu có rỗi hơi cả ngày. Cô không muốn để Steve ở một mình quá lâu, nói cách khác là cô rất lo lắng cho cậu ta. Cậu ấy đã phải giết chính cha mình; và cô không thể tưởng tượng nổi còn có sự đả kích tinh thần nào lớn hơn thế nữa…
Claire lắc đầu, tự trách mình đã lãng phí thì giờ. Điều đó có gì quan trọng đâu khi cô đang ở một nơi vắng vẻ đến ghê rợn, với hàng tá người tưởng như đã chết, một nơi có thể cảm nhận được nỗi khiếp sợ tỏa ra từ những bức tường lạnh giá, quẩn quyện quanh người cô như một tấm vải liệm tử thi…
”Có gì quan trọng đâu,” cô nói và mở toang cánh cửa.
Ngay lập tức, có ba vật chủ nhiễm virus lắc lư tiến đến, thu hút toàn bộ sự chú ý của cô, khiến cô không thể quan sát được đầy đủ căn phòng rộng lớn bên trong. Cả ba đứa đều đã biến dạng tồi tệ, tứ chi tàn khuyết, da dẻ tả tơi, các thớ thịt thối rữa bong ra nhuốm đầy máu. Chúng di chuyển chậm chạp, lê mình đến chỗ cô một cách khó khăn, và cô có thể trông thấy những vết sẹo đã cũ trên lớp mô trần trụi mục rữa. Cho dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, ruột gan cô vẫn cứ cồn lên phát ói.
Ít nhất thì mọi chuyện cũng qua rất nhanh – nhưng một sự nghi ngại kinh khủng đang lớn dần trong óc cô, rằng những gì cô hy vọng đều vô nghĩa, khi nhìn quanh một lượt.
Lạy Chúa. 
Căn phòng trang nhã đến lạ thường dưới ánh sáng lặng lẽ tuôn ra từ chúc đèn treo. Mặt sàn được lát đá và trang trí bằng một tấm thảm dệt tinh xảo, kéo dài từ cửa đến tận khu đặt chỗ ngồi phía bên kia phòng. Đằng đó có một chiếc ghế bọc nhung cầu kỳ và một cái bàn màu đỏ anh đào, mặt ghế quay ra