Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Resident Evil ( Tập 6 - Mật mã Veronica ) - Full

Resident Evil ( Tập 6 - Mật mã Veronica ) - Full

Tác giả: S.D.Perry

Ngày cập nhật: 22:52 17/12/2015

Lượt xem: 1341885

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1885 lượt.

cho phép người ngồi quan sát được toàn bộ phòng… mọi thứ có thể nói là tệ hơn cô tưởng, tệ hơn cả cái lãnh địa bí mật dưới lòng Raccoon của lão Irons điên khùng.
Có hai giếng nước xây theo đường lối riêng, một cái có giàn gông đóng cứng quanh tay vịn, cái kia có một cái lồng thép treo bên trên. Trên tường treo lủng lẳng những dây xích, một số có gắn theo những cái cùm còn tốt, một số có vòng cổ bằng da, một số nữa có lưỡi móc. Còn vài thiết bị tinh vi khác mà cô đã không nhìn kỹ, những thứ có bánh răng và đinh kim loại.
Claire đè nén nỗi ghê tởm xuống, tập trung vào khu vực ghế ngồi. Cách bài trí thanh nhã của căn phòng không biết sao chỉ càng khiến mọi thứ tệ hại đi, chẳng khác nào tô đậm thêm nhận thức lệnh lạc của một tay chủ nhân bị rối loạn tâm thần. Thưởng thức việc tra tấn người ta dường như vẫn chưa đủ, hắn ta - hay ả ta - còn muốn chiêm ngưỡng trong một khung cảnh tráng lệ, y như một kẻ quý tộc loạn trí.
Cô thấy một quyển sách ở cuối bàn và bước đến gần để cầm lên, ánh mắt vẫn nhìn đăm đăm tới trước. Virus, zombie, rồi quái vật, những cái chết vô nghĩa, tất cả những điều đó thật kinh tởm, vừa bi thảm vừa khủng khiếp – nhưng sự bệnh hoạn thể hiện bởi những dây xích và thiết bị chung quanh mới thật sự làm cô khiếp đảm đến tận xương tủy, nó khiến cô hầu như mất hẳn niềm tin vào cái gọi là nhân tính.
Quyến sách thật ra là một cuốn nhật ký, được bao da và làm bằng giấy chất lượng cao dày cộp. Bìa trong cho thấy nó là sở hữu của Tiến sĩ Enoch Stoker, ngoài ra không có thêm tựa đề hay lời chú gì cả.
”Hắn biết rõ tình hình, những mảnh ghép của câu đố…”
Claire chẳng muốn chạm vào một thứ đang nằm trơ trọi như mời mọc người ta đọc nó, nhưng Rodrigo có vẻ nghĩ rằng nó có ích. Cô lật qua vài trang, thấy chẳng có ghi ngày tháng gì cả, và bắt đầu đọc lướt những dòng chữ khẳng khiu khít rịt để tìm kiếm từ khóa hoặc tên gọi thân mật, hay thứ gì đó về câu đố, biết đâu đấy… và kia rồi, có một mục ghi nhận nhiều sự kiện liên quan tới Alfred Ashford. Cô hít một hơi sâu và bắt đầu đọc từ trên xuống.
Hôm nay, cuối cùng chúng tôi đã trò chuyện một cách chi tiết về sở thích và khoái lạc của tôi. Ngài Ashford không bộc bạch gì ngoài việc khích lệ tôi, giống như gã ta đã làm từ lúc tôi đến đây hồi sáu tuần trước. Gã cho tôi biết, rằng những nhu cầu của tôi hồi ban đầu khá là khác thường, nhưng đến giờ thì gã ta đã nắm vững hết mọi thứ, đến từng chi tiết. Thoạt tiên tôi thấy khó chịu, nhưng ngài Ashford – Alfred, gã ta yêu cầu tôi gọi là Alfred – chứng tỏ mình là một thính giả đầy háo hức. Gã nói mình và bà chị nhiệt liệt ủng hộ việc nghiên cứu trong giới hạn kinh nghiệm. Gã bảo, tôi nên coi họ như những người bạn tri âm, và tại đây, tôi có thể giảỉ bày một cách thoải mái.
Thật kỳ quặc, khi lớn tiếng diễn tả những cảm xúc, những cảm nhận và suy nghĩ mà tôi chưa từng nói ra. Tôi đã kể về việc đó bắt đầu như thế nào lúc tôi còn nhỏ. Về những con thú mà tôi đã trải qua hồi đầu, và sau đó là tới những đứa trẻ khác. Tôi không biết có phải mình có khả năng giết chóc hay không, nhưng cứ nhìn thấy máu là tôi lại kích động lên, chỉ có gây ra đau đớn mới giúp tôi lấp đầy được khoảng không trống trải cô độc trong nội tâm, tạo nên những cảm xúc sâu sắc về sức mạnh và quyền năng.
Tôi nghĩ gã ta rất hiểu về những tiếng thét, về tầm quan trọng của tiếng thét đối với tôi và…

Đủ rồi. Đây không phải thứ cô muốn tìm, nó chỉ khiến cô thấy muốn ói thôi. Cô lật qua vài trang, tìm được một mục khác nói về Alfred và cô chị, liếc thấy vài điểm về chỗ ở riêng và lùi lại, cau mày.
Alfred quan tâm đến một trong những cuộc mổ xác của tôi hôm nay, sau đó nói rằng Alexia hỏi thăm sức khỏe của tôi, rằng cô ấy muốn biết liệu tôi đã có đủ mọi thứ cần thiết chưa. Alfred vốn tôn sùng Alexia, và sẽ không cho phép một ai đến gần cô ấy, nên tôi chưa từng yêu cầu và cũng không có ý định được gặp cô ta; Alfred muốn nhà riêng của họ được giữ kín, mục đích chẳng qua là bảo vệ cô ta cho riêng mình. Gã nói chỗ đó nằm sau lâu đài, phần lớn mọi người không hề biết tới sự tồn tại của nó. Alfred bảo rằng không một ai khác được biết cả. Tôi nghĩ gã ta hiểu rõ giá trị của việc có một người quen cùng chung sở thích.
Gã nói Rockfort có nhiều chỗ cần dùng tới các chìa khóa khác lạ - kiểu như con mắt mà gã ta đưa cho tôi – một số còn mới, một số đã rất cũ. Edward Ashford, ông nội của Alfred Ashford, có vẻ bị ám ảnh về những bí mật, một sự ám ảnh do chịu ảnh hưởng từ những sáng lập viên khác của Umbrella, và Alfred thừa hưởng điều đó. Gã nói mình và Alexia là những kẻ sống sót duy nhất biết mọi khu vực bí ẩn ở Rockfort. Alfred có trong tay đầy đủ các chìa khóa lúc tiếp quản vị trí của ông nội, chúng được làm cho cả hai người họ. Tôi đùa rằng tốt hơn nên có một bộ nữa đề phòng trường hợp gã ta tự nhốt mình bên ngoài, và gã cười khẩy. Gã nói Alexia sẽ luôn luôn để gã ta vào trong.
Tôi tin rằng cặp chị em này có một mối liên hệ sâu sắc hơn hẳn những bộ đôi khác – nói theo kiểu ẩn dụ, nếu bạn cắt người này thì