Tác giả: S.D.Perry
Ngày cập nhật: 22:52 17/12/2015
Lượt xem: 1341882
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1882 lượt.
người kia sẽ chảy máu. Tôi rất muốn thử nghiệm giả thiết này theo đúng nghĩa đen về mức độ đau đớn. Tôi đã khám phá ra rằng, nhét đầy thủy tinh cắt vụn vào một vết thương mới và khâu nó lại là một…
Đồ bệnh hoạn. Claire liệng cuốn sách sang bên và chùi tay vào quần jean, tự nhủ mình biết nhiêu đó là quá đủ. Cô hy vọng một cách chân thành rằng cái thây chỗ bậc thang là của Tiến sĩ Stoker, rằng quả tim đen tối của hắn đã chịu đựng hết nổi, và ý nghĩ phải xuống địa ngục đã khiến bộ mặt hắn nhuốm đầy khiếp đảm – rồi cô đột ngột nhận thấy mình đã hít thở quá nhiều không khí ở đây, nhiều đến nỗi sẽ nôn oẹ ra nếu còn ở lại cái bệnh xá này thêm một phút giây nào nữa. Cô quay mình bước nhanh ra cửa, chạy như điên đến bên những bậc thang. Cô nhảy vọt lên hai bậc một, rồi chạy ào qua căn phòng bên trên mà không hề nhìn lại cái xác, không nghĩ đến bất cứ chuyện gì khác ngoài việc biến ra ngoài. Lúc đã ra được bên ngoài, chỗ lối đi dẫn vào cái máy chém, cô tựa người vào vách tường và thở hào hển, ra sức đè nén cơn buồn nôn xuống. Mất vài phút cô mới trở lại được bình thường.
Khi đã trấn tĩnh, Claire nạp một băng đạn mới và quay lại hướng khu huấn luyện. Cô phát hiện thấy mình bị mất khẩu súng thứ hai mà Steve đã đưa, có lẽ đâu đó giữa phòng tra tấn và cửa trước, nhưng giờ có cho vàng cô cũng không muốn chui vào đó nữa. Cô sẽ tìm Steve, rồi họ sẽ cùng tìm mấy cái khóa chết tiệt, cùng tránh xa cái nhà thương điên mà Umbrella dựng nên tại Rockfort.
Steve khóc lóc một hồi, lắc lư người từ sau ra trước một hồi, lờ mờ cảm thấy mình vừa làm một Việc Lớn. Có những thứ làm thay đổi con người ta vĩnh viễn, và đây là một việc như thế. Cậu đã phải giết chính cha mình. Cả hai người cha của cậu, những người tốt chẳng biết hại ai, đều đã chết. Sẽ không còn ai trên đời này yêu thương cậu nữa, và ý nghĩ đó lặp lại không ngừng, khiến cậu cứ khóc rồi lắc lư người từ sau ra trước.
Chính ý nghĩ về những khẩu Luger đã lôi cậu ra khỏi mớ cảm xúc bùng nhùng, nhắc cho cậu nhớ mình đang ở đâu và chuyện gì đang xảy ra. Cậu vẫn cảm thấy đau đớn kinh khủng cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng đã phần nào trở về với thực tại, cậu ước gì có Claire bên cạnh, ước gì có được một cốc nước. Những khẩu Luger. Đôi mắt mọng nước của Steve bắt gặp chúng, và cậu lôi cả hai ra khỏi thắt lưng, nhìn chúng chằm chằm. Cứ cho là ngu ngốc và vô nghĩa, nhưng từ sâu thẳm đâu đó trong trí óc, thấp thoáng cái khoảnh khắc mà cậu đã lấy những khẩu súng từ trên tường xuống, rồi đến cái lúc mà cậu bị nhốt trong lò nướng. Một cái bẫy… và điều hiển nhiên nhất mà cậu có thể tưởng tượng ra, đó là một cái bẫy như vậy dĩ nhiên dùng để ngăn ngừa kẻ khác ăn trộm súng.
Nghĩa là công dụng chúng không phải chỉ để bắn. Đúng rồi, chúng có hình dáng tuyệt hảo, được mạ vàng và hiển nhiên rất đắt, nhưng nhà Ashford đâu đếm xỉa gì tới tiền bạc chứ… và nếu chúng có giá trị tình cảm gì đó, thì đâu thể được đem ra làm bẫy như vậy?
Cậu quyết định nên quay lại và quan sát kỹ hơn nơi treo hai khẩu súng, để xem có gì xảy ra nếu đặt chúng về chỗ cũ không. Từ đây đến đó mất chừng hai phút là cùng, cậu có thể đi rồi về trong khoảng năm phút; Claire chắc sẽ chờ cậu nếu có về đây trước.
Nếu ở lại đây thì mình chỉ biết có khóc thôi. Cậu rất cần cái gì đó để làm.
Steve đứng dậy, cảm giác run rẩy và trống vắng khi phủi bụi dính trên quần, không sao tránh được việc liếc nhìn lại nơi cha mình đã chết. Cậu thấy dễ chịu hẳn khi nhận ra Claire đã che phủ ông bằng một tấm vải nhựa. Cô ấy thật cừ khôi… mặc dù vì một lý do nào đó, cậu cứ cảm thấy không được tự nhiên khi thuật lại cho cô mọi chi tiết. Cậu cũng không biết mình cảm thấy thế nào nữa.
Cậu bước ra ngoài, hơi ngạc nhiên khi thấy mình không đứng trong sân trước của khu huấn luyện. Cũng khá ngạc nhiên khi chứng kiến một chiếc xe tăng Đức từ thời Thế chiến II, đang nằm trong góc quanh chỗ cậu đã đi qua. Những bánh xích to tướng lấm len bùn, tháp pháo xoay vòng với một khẩu súng vĩ đại, toàn bộ đều nguyên vẹn.
Đáng lẽ cậu phải chú tâm tới nó từ trước mới đúng, ít nhất cũng phải ở mức độ cao hơn là hơi ngạc nhiên – chẳng có lý do gì mà một chiếc tăng lại hiện diện trong khu nghiên cứu Rockfort – nhưng lúc này, tất cả những gì cậu cần làm là xem lại cái bẫy của khẩu Luger, để xem có thể làm được gì đó để rời khỏi hòn đảo này. Cậu có một linh cảm tồi tệ, rằng Claire đang sa lầy với việc hỏi han gã Umbrella bị thương, mà cậu là người đã khơi mào chuyện đó.
Mặt bên kia chiếc tăng là một cánh cửa mở ra sân huấn luyện. Ít nhất thì cảm giác của cậu còn chưa bị hỏng. Có vẻ trời đã tối hơn; Steve nhìn lên và thấy mây đã che phủ cả trăng lẫn sao. Lúc băng qua sân được nửa đường thì có tiếng sấm, lớn đến nỗi mặt đất hình như rung chuyển dưới chân cậu. Đến khi cậu tới được đầu bên kia thì trời tiếp tục đổ mưa.
Steve gia tăng nhịp chân, đảo người sang phải và hướng tới lâu đài. Trời mưa nặng hạt và lạnh giá, nhưng cậu đón nhận nó không chút ngần ngại, bằng cách há lớn miệng và ngửng mặt lên tr