XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Resident Evil ( Tập 6 - Mật mã Veronica ) - Full

Resident Evil ( Tập 6 - Mật mã Veronica ) - Full

Tác giả: S.D.Perry

Ngày cập nhật: 22:52 17/12/2015

Lượt xem: 1341880

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.

ời, mặc cho nước mưa gột rửa khắp mình. Chỉ vài giây sau là cậu đã ướt đầm đìa.
”Steve!”
Claire. 
Cậu có cảm giác bao tử thót lên một cái, trong lúc quay lại nhìn cô chạy đến. Cô bắt kịp cậu bên ngoài cánh cửa dẫn vào lâu đài, dáng vẻ đầy lo lắng.
”Cậu ổn chứ?” cô vừa hỏi vừa ngập ngừng quan sát cậu, những hạt mưa long lanh rủ xuống từ đôi mắt.
Steve định nói rằng mình cừ lắm chứ bộ, rằng cậu đã gạt bỏ mọi điều tồi tệ nhất và sẵn sàng tiếp tục cuộc săn zombie, nhưng khi cậu mở miệng ra thì không nói được chữ nào.
”Tôi chẳng biết nữa. Chắc là ổn,” cậu nói một cách thật thà, cố nặn một nụ cười nửa miệng. Cậu không muốn làm cô ấy lo lắng, nhưng cũng không muốn gợi lại việc đó chút nào.
Có vẻ Claire cũng hiểu, nên lập tức đổi chủ đề.
”Tôi phát giác ra chị em sinh đôi nhà Ashford có một chỗ trú ẩn bí mật phía sau lâu đài,” cô nói. ”Không hoàn toàn chắc chắn, nhưng những chìa khóa mà chúng ta tìm có lẽ nằm ở đó. Tôi nghĩ rất có thể lắm.”
”Chắc cô nhận ra điều đó từ, ừm, Rodrigo?” Steve ngờ vực hỏi. Thật khó tưởng tượng nổi một tên nhân viên Umbrella lại tiết lộ bí mật cho kẻ thù.
Claire do dự, rồi gật đầu. ”Ở chỗ lối đi vòng cung,” cô đáp, và cậu thình lình có cảm giác cô đang che dấu điều gì đó. Nhưng cậu không hỏi gì mà chỉ chờ.
”Vấn đề là làm sao vào trong tòa nhà,” cô nói tiếp. ”Tôi chắc là nó đã bị khóa, nên có lẽ chúng ta phải mò mẫm quanh lâu đài một ít, để coi có kiếm được bản đồ hay lối đi nào không…”
Cô vén mái tóc ướt sũng đang che phủ cặp mắt, mỉm cười. ”…và cậu biết đấy, kiếm chỗ tránh mưa trước khi ướt như chuột lột.”
Steve đồng ý. Họ tiến theo lối đi băng ngang khu đất nham nhở, bước qua vài cái xác vất vưởng dọc đường. Cậu thuật lại với cô ý tưởng của mình về những khẩu Luger, một hy vọng mà cô nghĩ họ nhất định phải bám lấy – cho dù Claire vẫn ngờ rằng, những câu đố tinh ranh nho nhỏ của Umbrella chưa chắc đã theo lô gíc, khi mà nhà Ashford đang nắm quyền kiểm soát hòn đảo.
Họ dừng chân ở cổng trước để chỉnh lại quần áo, kẻo lại bị nó làm vướng víu. Cả hai đều ướt mẹt, cho dù đã cố hết sức vắt khô nước mưa. Thật may mắn là mấy đôi giày hãy còn khô; mặc quần áo ướt vốn chẳng dễ chịu gì, nhưng đi lòng vòng trong một đôi giày ì ọp còn tệ hơn gấp bội.
Steve giương súng lên và mở cửa. Cả hai vừa tiến vào vừa run lập cập…
…và nghe có tiếng đóng cửa phát ra trên cầu thang, bên phải.
”Alfred,” Steve hạ thấp giọng. ”Dám cá là hắn. Nghĩ coi nếu bọn mình khoét vài cái lỗ lên cái mông thảm thương của hắn thì sao nhỉ?”
Cậu tiến đến cầu thang, bỏ mặc câu hỏi lại đằng sau. Tên điên khùng này phải chết mới đáng tội, vì những lý do mà Steve đến không xuể.
Claire bám theo, đặt tay lên vai cậu. ”Nghe này, tôi tìm thấy một số thứ đằng sau nhà tù… nó cho thấy hắn không những điên khùng, mà còn điên khùng trầm trọng. Kiểu một thằng điên giết người hàng loạt.”
”Hiểu rồi,” Steve đáp. ”Lại thêm một lý do nữa để xử hắn càng mau càng tốt.”
”Chỉ là… chỉ là nên cẩn thận nhé?”
Claire có vẻ lo lắng, và Steve bất chợt thấy như được che chở tuyệt đối. 
Đúng, hắn sẽ phải đền tội, cậu nghĩ dứt khoát, nhưng vẫn gật đầu để Claire yên dạ. ”Nhất định rồi.”
Họ di chuyển nhanh chóng lên cầu thang, dừng lại bên ngoài cánh cửa đóng lại hồi nãy. Steve bước chắn ra trước Claire, cô khẽ nhướng mày nhưng không nói gì cả.
”Đến đến ba,” cậu thì thào, xoay tay nắm cửa thật chậm, thấy mừng vì nó không khóa. ”Một, hai, ba!”
Cậu xô mạnh cánh cửa, lao vào phòng và quét nhanh khẩu súng, sẵn sàng bắn bất cứ thứ gì di động, nhưng không có gì cả. Đây là một văn phòng nhỏ trống không với ánh sáng dìu dịu, chung quanh dựng đầy các kệ.
Claire cũng đã vào và hướng sang trái, đi qua một cái trường kỷ và một cái bàn thấp chỗ bức tường phía bắc. Steve thất vọng đi theo cô, chờ đợi có thêm một cánh cửa khác dẫn vào một hành lang khác, thấy ngán tới tận cổ với những mê lộ ngớ ngẩn ở khắp mọi nơi, vốn luôn khiến cậu phát bực cả mình…
Cậu dừng bước và nhìn chăm chú, giống y như Claire cũng đang làm. Cách chừng mười bước là một bức tường, một ngõ cụt với hai khuôn trống khoét trên một tấm bảng ngang ngực, hình dáng giống hệt hai khẩu Luger.
Steve rùn mình sung sướng trước chiến thắng. Cậu không có một lý do xác thực nào để tin rằng họ có thể tìm được lối vào chỗ trú ẩn bí mật của nhà Ashford, nhưng dẫu sao cậu vẫn cứ tin. Có lẽ Claire cũng vậy.
”Tôi nghĩ chúng ta tìm ra rồi,” cô khẽ nói. ”Dám cá là vậy.”

 




Wow, cái này, wow.... Claire nghĩ thầm
“Wow,” Steve thì thào, và cô gật đầu, cảm thấy hoàn toàn choáng ngợp với không gian trước mắt. Cô vừa nói về tên điên giết người hàng loạt thì phải? Coi bộ giống nơi tụ tập những tên giết người hàng loạt hơn. 
Còn một vấn đề nữa sau khi hai khẩu Lug