XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343087

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3087 lượt.

n cười,đáp lại:

-Tớ cũng mong vậy lắm.

Luân cũng thể hiện mình rất có thiện chí đấy chứ.Vậy mà sau câu nói ấy,cuộc hội thoại kết thúc,nó nhẹ nhàng khuyến mãi thêm nụ cười nữa rồi lại chăm chú đọc truyện.Luân không thể bỏ qua cơ hội của mình được,mấy khi con bé “trở trời”.

-Đi ăn sáng với tớ nhé.

Con bé lắc đầu.Luân đánh bạo.

-Đi mà.Tớ có chuyện tế nhị không nói được mà tớ đang đói.

Con bé có vẻ hiểu sơ sơ.Nó gấp cuốn truyện lại một lần nữa.Nó gật đầu.

Luân mừng rỡ như bắt được vàng,cậu thấy vui,lòng cậu dâng trào những hạnh phúc.

Nhưng vừa bước vào căng tin cậu đã thấy con nhỏ khó ưa,Lâm đến lớp mà không vào,con bé muốn cậu trực một mình.Kệ thôi,”người lạ mà”,nghĩ thế cậu dẫn Linh đến chỗ cái bàn cách xa con nhỏ kia mấy dãy bàn.Chảnh chọe cũng chả quan tâm,con bé nhìn lơ đãng ra phía cổng trường.

-Ăn gì nào cô nương.Cậu lại đùa nó.

-Cho tớ bánh mỳ ốp la nhé,cảm ơn.

Sao nó dịu dàng quá thế,con bé thật hoàn hảo,cậu nghĩ.

-Cậu học ở đâu mà chuyển đến đây thế?Con bé hỏi.

-À,tớ ở dưới quê mà.

-Sao thấy cậu ít nói,ít cười mà hôm nay tớ thấy cậu vui tính lắm.Nó cười.

-Tính tớ vốn vậy mà,cậu chưa tiếp xúc nhiều nên thế đấy.Cậu khó gần hơn tớ nghĩ.

-Đâu có đâu.Nó lại cười.

-Thế là sao?Ý cậu là cậu cũng dễ gần,dễ tiếp xúc và cũng...muốn làm quen với tớ.

Cậu mạnh dạn đẩy lên cao trào.Không ngờ nó cũng khiến cuộc vui của Luân thêm mỹ mãn.

-Ừ có chứ.Tại tớ...thấy.... ngại thôi.

-Vậy à.

Cuộc nói chuyện kết thúc sau tiếng trống báo hiệu giờ học.Hai đứa bối rối chạy nhanh vào lớp,và con bé là người trả tiền bởi cậu lỡ nói dối nó rồi.Một cô bé nữa bước vào khoảng trời của cậu,không lanh chanh như My,không hiểu cậu như Miên,không trải lòng như Liên,không ngốc nghếch như Lu,không “quá đời” như May...Ừ,nó là nó.Sự hấp dẫn của nó chỉ riêng mình nó có.Nó làm cậu phải tìm kiếm lời thoại trong không gian yên lặng,khiến cậu bối rối khi lại gần.

Gạt phăng đi mọi thứ,cậu lại bắt đầu chăm chỉ như cái máy,còn chảnh chọe nó ngủ từ sau thời gian kiểm tra miệng,với chỉ có ba từ hiện lên trong đầu cậu ”không quan tâm”.Đó là cách để cậu sống sót bên cạnh sư tử.Hôm nay là giờ văn,vì thế cậu có chút lơ đễnh,chỉ một chút thôi,bởi nó nhẹ nhàng không quá khó khăn.

Đang yên đang lành thì Luân bị cô giáo gọi đọc bài,cậu đứng dậy đọc trơn tru đoạn văn bản để kết thúc giờ văn.Cách dạy của cô Hà là như thế.Sau khi phân tích hết văn bản,cuối giờ sẽ đọc lại để cả lớp cùng cảm nhận.Và chẳng biết chảnh chọe nó cảm nhận thấy gì.Chỉ biết là khi tan tiết học cậu thấy nó nhìn mình với ánh mắt tức giận.Luân nhìn xuống bàn,cây bút My tặng cậu đã biến mất,cậu loay hoay tìm kiếm thì nó phán xanh rờn:

-Ngoài cửa sổ ý.

Cậu giật thót sau câu nói đó.

-Là sao?

-Nó lăn qua địa bàn của tớ nên tớ vứt,nguyên tắc là vậy mà.

Đó là bộ luật nó đặt ra cho bất cứ ai ngồi với nó.Cậu tức giận thật sự,hôm nay sao nó gây sự thế.Nó đã ném đá vào mặt hồ đang yên ả.

-Cậu điên hả?Dẹp mẹ cái nguyên tắc ấy đi.Cậu lỡ mồm chửi thề trong con giận dữ.

-Mày nói gì thằng kia.Nó quát lại.

Luân đưa tay lên định đánh vào nó,”hỗn xược”,cậu điên tiết.Vậy mà nó đưa mặt qua chỗ cậu rồi nói:

-Đánh đi,chỗ này nhiều máu này.Nó chỉ chỉ ngón tay vào trán.

Nhìn nó cậu lại không ra tay được,có gì đó chạy qua người cậu,một cơn lạnh buốt.Cậu đưa chân đạp vào gối nó.Nó gục mặt xuống bàn im lặng.Cậu cũng chả quan tâm,cậu chạy ra ngoài nhặt cây bút.Nó không là gì cả,nó khiến cậu tức giận,chỉ một chuyện bé như thế mà nó cũng gây sự,ai làm gì nó đâu.Làm gì mà ghê thế?Ừ,cậu vũ phu đấy,cậu không cố tình làm thế,tại nó chứ.Nó quá đáng.

Tiết học sau đó nó cứ nằm lỳ như thế,có vẻ nó đang khóc.Luân nhìn xuống chỗ chân nó đặt,một vài giọt nước mắt khẽ rơi.Cậu lại thấy ân hận,”bắt đầu cơn nóng giận là sự hung hãn và kết thúc là sự hối hận”,thực sự bản ngã của cậu nó đâu có thế.Tự nhiên hôm nay nó muốn “dữ dội” nên cậu đã nóng giận.

Hết tiết học,nó vẫn ngồi im,không động đậy.Cậu lại bối rối,Luân đưa tay khẽ chạm vào người nó.

-Này!!Này!!

Nó lắc mình phản đối thái độ cầu hòa của đối phương,Luân thấy sợ.Thà nó hung hăng gọi người đến đánh cậu một trận,còn hơn thấy nó yếu đuối như thế.Luân thấy yếu lòng,cậu lại khẽ lay,nó vùng dậy,gương mặt dính đầy tóc và chất keo để dính tóc vào mặt là nước mắt.Nó quát:

-Tránh xa tớ ra.

Cậu lặng người đi.Nó chạy rõ nhanh ra ngoài.Hai tiết sau đó không thấy nó vào lớp.Cậu nhìn sang chiếc ghế trống.Chỉ còn cái ba lô và đôi giày vải ở dưới sàn.Cậu thấy buồn,thấy hận mình,”lẽ ra mình không nên thế”,Luân lại nghĩ bâng quơ.

Tiếng trống hết giờ vang lên hòa vào tiếng nhịp tim rộn ràng vui sướng của cậu.Luân mang ba lô lên vai,tay xách cái ba lô bé xinh của nó,tay con lại là đôi giày.Lúc này cậu chả thấy ngại trong tình trạng như thế.Luân lẫn thẫn bước về nhà.Vừa đến con hẽm hôm trước,cậu đã thấy nó ngồi thu mình trong góc tường.Nó đang khóc