Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343088
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3088 lượt.
g tay như thể nó mới là giáo viên chứ không phải ông thầy to tướng trên bục kia.Rồi nó nhìn sang cậu,thấy cậu đang chăm chú, nó nhếch mép,nó biết cậu sẽ làm được,cậu dần dần vươn lên đầu lớp rồi còn gì.Một tia sáng lóe lên trong đầu,nó lấy giấy ra và làm bài chăm chỉ,nó đưa chân đá cậu cái rõ đau.Luân quay sang,nó hé mắt vào tờ giấy cậu đang làm,nó muốn nhìn bài.Tất nhiên cậu không phải là kiểu học sinh lấy tay che bài,cậu đưa cho nó chép ngon lành,cậu vừa làm vừa hé tay lên để nó chép cho kịp.Luân nghĩ nó không ngốc đến độ coppy một trăm phần trăm nên cứ tự tin và mừng ra mặt.Hết giờ môn sử,nó quay sang:
-Cảm ơn nhé.
-Không có gì.Cậu đáp hời hợt.
-Tớ xin lỗi nhé,nhưng mà tớ chép nguyên si bài của cậu,liệu có sao không nhỉ?Nó nhìn cậu cười,nụ cười gian trá.
Luân không quan tâm,cứ ngồi rung đùi.Chợt...
Như vừa thức tỉnh sau nụ cười của nó,cậu đứng yên.Thôi chết,nó coppy nguyên bài thế thì cậu ăn trứng là chắc,mà không chỉ có thế,có khi còn bị phạt vì làm bài chung nữa ý chứ.Ngay từ lúc đầu cậu thấy nghi rồi,làm sao con nhỏ đội sổ lại có thể lo lắng như thế vì bài kiểm tra mà chưa bao giờ nó qua điểm 5 chứ.Nó muốn kéo mình xuống bùn với nó.Con nhỏ ranh ma,nó đang chơi khăm mình.Cậu liếc qua nó,con nhỏ đang cười vui vẻ,nó quay sang:
-Nhìn gì thế?
Cậu lại bình thản,chảnh chọe vẫn giận mình chuyện đó hả?Con gái giận dai thế,thôi thì để nó vui vẻ vậy coi như trả hết nợ chuyện hôm qua.Nghĩ thế cậu quay sang cho nó xem hàm răng trắng đều của mình.
Giờ đến lượt chảnh chọe ngạc nhiên,nó nghĩ cậu thông minh thế làm sao mà không hiểu ra âm mưu ấy,nó ghét nụ cười của cậu.Con nhỏ lại hì hục cất sách vở vào cặp,nó biết sắp đến án tử hình của mình,tiết sinh hoạt lớp.Mà nó ư?Có quá nhiều tội trạng,có thể liệt kê dài như danh sách thành viên lớp.Cơ mà nó vẫn dửng dưng,tuần nào mà chả thế,nó quen rồi.
Tiết sinh hoạt lớp đã đến,cô chủ nhiệm bước vào lớp,không khí im ắng lạ thường.Sau những thủ tục có phần cứng nhắc như lớp trưởng,lớp phó,tổ trưởng nhận xét và chủ yếu là kể tội trạng thì cũng đến phần gay cấn.Chảnh chọe bước lên trước lớp,nó vẫn bình thản.Cô giáo tuyên án:
-Tuần qua,lớp ta đứng vị thứ 7 của trường,không đến nổi tồi so với những tuần trước đó.Các em đã cố gắng rất nhiều và ít người vi phạm hơn.Chỉ có trường hợp cá biệt là đây,như các em đã thấy.Cô đã nhân nhượng khá nhiều nhưng Thùy Lâm vẫn không có vẻ gì là ăn năn hối cải,vì vậy cô sẽ không xử phạt nữa.Thứ hai đầu tuần cô sẽ gặp phụ huynh của em ý.Thôi em về chỗ đi.
Cô chủ nhiệm có vẻ kiệm lời hơn những buổi trước,thế lại hay,không phải nhức đầu.Luân nghĩ.Người khác lạ thì phải là nhân vật chính...chảnh chọe,nó bây giờ mới sửng sốt,có vẻ cái án treo ấy khiến nó không yên.Nó lại gục mặt xuống bàn như một dấu hiệu thể hiện sự thất vọng.Và điều đó khiến cậu áy náy,Luân nghĩ mình có trách nhiệm trong việc để nó cúp tiết ngày hôm đó.Cậu giơ tay xin phát biểu.
-Cô mời em.Cô chủ nhiệm nhã nhặn.
-Thưa cô,em muốn nói là việc bạn Lâm cúp tiết hôm thứ 6 là do em ạ.Bạn ấy không cố ý làm thế,thưa cô.
-Em nói rõ cô nghe nào.
-Thưa cô chính em đã trêu bạn khóc nên bạn ấy mới như thế.Em xin chịu trách nhiệm.Và xin cô cho bạn một cơ hội,em tin bạn ấy sẽ sửa đổi.
Chảnh chọe ngẩng đầu lên nhìn cậu,nó nhìn không chớp mắt,có phải nó cảm động không nhỉ?
-Em nói thật chứ?
-Dạ,vâng,em xin lỗi cô và em xin nhận hình phạt.
-Tất nhiên rồi,nếu em đã nói thế!Vậy đi.Tuần sau hai đứa nhặt rác cho cô trước cổng trường,thứ 2 và thứ 3.Lần này cô chỉ răng đe.Lần sau thì cô sẽ gặp phụ huynh hai em đấy.
-Vâng,em cám ơn cô.
-Ngồi xuống đi.
-Thưa cô.Cậu lại nói.
-Gì nữa thế?Em nói đi.
-Em nghĩ rằng có thể việc em ngồi cạnh bạn ấy khiến bạn ấy không thích,nên mới như thế,vì vậy em mong cô cho em được chuyển chỗ ngồi,em nghĩ bạn ấy sẽ ngoan hơn khi không có em.
Nghe những lời đó,chảnh chọe thấy hụt hẫng,nó giận cậu,đôi mắt nó trân ra nhìn cậu.”Cậu ấy ghét mình thật sao?Ngồi với mình là hình phạt của cậu ấy hả?”.Con nhỏ thầm nghĩ.
-Thùy Lâm,em đứng dậy.
Chảnh chọe nhẹ nhàng đứng lên.
-Em nghe bạn Luân nói rồi chứ?
-Dạ.Nó cúi đầu.
-Thế em có muốn như vậy không?
Một câu hỏi khó trả lời,nó không biết xử lý sao.Còn Luân ư?Cậu đinh ninh rằng con nhỏ sẽ làm theo ý cậu.Luân mừng thầm.
-Thưa cô...em..em..
-Em cứ nói thẳng,cô sẽ giải quyết nguyện vọng của em,nếu điều đó giúp em tiến bộ.
-Em không muốn thay đổi.
Luân không tin vào những gì cậu nghe thấy,”nói gì thế con bé kia”,cậu lẩm bẩm,tay cậu kéo kéo áo con bé như muốn ngăn cản nó.
-Em nghĩ hiện tại em đã thay đổi,em tin là mình sẽ tiến bộ.Bạn Luân rất tốt,em muốn được học hỏi nhiều từ bạn ấy.Con nhỏ dõng dạc.
-Ừ,cô hiểu rồi.Hai em ngồi xuống.Chuyện này chúng ta sẽ bàn lại vào tuần sau.Để xem sau một tuần nữa Lâm sẽ tiến bộ như thế nào đã rồi cô quyết định.
Hai đứa ngồi xuống,không ai bảo ai,hai đôi mắt