Hoàng Tử Sơn Tùng Và Công Chúa Xã Hội Đen
Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343090
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3090 lượt.
,mà điều này thật không giống với tính cách của nó.Luân tiến đến trước mặt Lâm,nó ngẩng đầu nhìn cậu với ánh mặt căm hận.Chỉ nhìn vào mắt nó thôi cậu cũng thấy mềm người,cậu buông ba lô và đôi giày nó xuống.
-Sao lại ngồi đây?
Nó lãng đi không nói gì.Cậu cúi gập người xuống nhìn thẳng vào mặt nó.Nó thinh lặng chỉ thút thít vài cái.Cậu đưa tay lau nước mắt cho nó.Nó lại ngoan ngoãn như con cún,không vùng vẫy,không phản ứng.Cậu lấy tay phủi nhẹ bàn chân dính đầy cát của nó,rồi mang giày vào đôi chân nhỏ bé ấy.Con bé vẫn ngồi yên,hôm nay nó cư xử kì lạ đến mức cậu không hiểu nổi.Xong đâu đấy,cậu nhìn nó rồi lại nói:
-Xin lỗi.
Nó vẫn lặng im.
-Mà cũng tại cậu cơ,cậu làm tớ giận nên....
Con bé đưa mắt liếc cậu cái rõ dài.
-Ừ,ừ là lỗi của tớ,lỗi tớ hết.Được chưa?
Nó nguội dần thì phải,nó đứng dậy nhanh chóng khiến cậu lật người ra sau.Thấy cậu như thế con bé đột nhiên để rơi... Nụ cười.Ơ hay,nó cười đấy,sau mấy tháng mới thấy nó vậy.Biết mình vừa làm điều tồi tệ nó chạy một mạch mà không ngoái lại nhìn cậu.Còn Luân,cậu ngơ ngác,”đứng hình” trong một khoảng thời gian.Con gái đúng là khó hiểu,My cũng như nó vậy,giận rồi hết chỉ trong tích tắc.
Là sao????
Những gì diễn ra khiến cậu không khỏi nghĩ về nó...cả đêm hôm đó.Cứ nhắm mắt là cậu lại thấy nụ cười lướt qua khuôn mặt đầy nước mắt.Cứ thế cậu lăn qua lăn lại mà không thể chợp mắt.Không phải ngẫu nhiên mà người ta buộc con gái vào với...thời tiết,đúng thật!!!
Ngày hôm sau,cậu đến lớp,nó vẫn ngồi đó,gương mặt vẫn đơ ra như những hôm trước,”ơn Chúa,chảnh chọe đã trở lại”,cậu khẽ cười.
Trong giờ học,thầy giáo vật lý đang kẻ những hình trên bảng,còn bên dưới,cậu lấy giấy ra,cậu viết:”Này,hết giận tớ chưa?”,cậu khẽ nhích tờ giấy qua ranh giới tiến trước bàn nó.Con bé cúi xuống hiếu kỳ rồi quay qua nhìn cậu,nó giả vờ nhìn lên bảng.Thoáng chốc nó cúi xuống,nó viết vào tờ giấy đó:”Coi như không có ngày hôm qua đi”,nó nhìn cậu rồi liếc qua tờ giấy,nó muốn cậu tự lấy về.Luân hiểu ý,kéo nó về,đọc xong,cậu lại viết:”ok,nhưng tớ vẫn xin lỗi,ta quay lại như xưa nhé,tớ sẽ không phạm quy nữa.Mà cậu đừng khóc nữa đấy,thà cậu kiếm ai đó đánh tớ còn hơn”,cậu lại chuyển qua.Con bé nhìn vào,nó không nói gì,”Ừ”nó viết.Cậu vò tờ giấy ném vào sọt rác.Luân thở phào,”vậy là xong,mình hết trách nhiệm”,cậu lại tập trung nhìn lên bảng.Thế giới lạnh băng lại bắt đầu,thỏa mái,cậu thật sự thấy như thế.
Giờ ra chơi,cậu lên ngồi với Linh,cô bạn mới.Nó trêu:
-Hôm qua cậu vũ phu thật đấy.
Luân cười.
-Tớ hơi nóng.
-Mà cậu liều thật,không biết nó là ai hả?
-Nếu lúc đó tớ mà nghĩ được thế thì còn gì bằng.Cậu thở dài.
-Ừ,nghe nhạc không?Linh đưa cho cậu một tai phone bé xíu,rồi cười.
Luân nhét nó vào tai mình,cô bé lại nói:
-My heart will go on.
Luân chỉ cười,giai điệu nhẹ nhàng thấm vào đầu cậu,Luân thấy khoan khoái,không phải bài hát hay mà là không gian xung quanh cậu lặng yên.Cậu thấy nhẹ nhàng,Linh luôn mang lại cho cậu điều đó.Hai đứa cứ thế đung đưa theo nhạc mà không biết ở phía đằng sau một ánh mắt căm hờn nhìn vào họ.
Chảnh chọe nhìn cậu mà nó thấy ghét,cậu khiến nó trở nên yếu đuối.Cả mấy tháng ngồi cạnh cậu,chảnh chọe cứ thấy tò mò bởi chưa có ai mà lại im lặng trước nó lâu đến thế.Luân khác lạ so với những đứa khác,kèm theo một ngoại hình ưa nhìn khiến nó chờ đợi.Phải...chờ đợi...Nó im lặng suốt những ngày tháng đó là muốn chờ đợi Luân sẽ lên tiếng,muốn cậu để ý đến nó.Lòng kiêu hãnh của một nàng công chúa khiến nó tỏ ra bất cần,không quan tâm cậu.Nhưng rồi nó không chiến thắng nổi trái tim nó rung lên từng hồi khi ngồi cạnh cậu.Nhất là sau ngày hôm qua.Nó nhìn xuống đôi chân trần của mình,nó ngoe nguẩy từng ngón chân mềm mại,đôi chân mỏng manh ấy từng tiếp xúc với đôi vai cậu,từng được cậu nắm lấy và nâng niu nó.Nó hạnh phúc bởi những suy nghĩ của riêng mình,bất chợt nó giật mình dừng lại.Nó tỉnh hẳn sau khi cảm nhận thấy gì đó.”Không phải như thế”,nó đứng phắt dậy đi ra ngoài.
Chảnh chọe và My khá giống nhau,đều gặp Luân trong những tháng ngày buồn bã.Và điều khiến cả hai dễ “say nắng” là từ thái độ ứng xử khác lạ,sự “không quan tâm” của ai đó.Điều đó khiến họ muốn chinh phục,lòng kiêu hãnh quá lớn khiêu khích trái tim họ phải làm thế.Nhưng liệu nó sẽ đi về đâu,cái đó không ai nghĩ đến,trái tim tuổi trăng tròn chỉ muốn được yêu thương,chỉ cần như thế,mặc kệ mọi thứ,miễn là hạnh phúc,trong ngắn hạn cũng được.
Tiết học thứ ba,giờ sử của thầy Khang,vừa bước vào lớp thầy đã yêu cầu cả lớp kiểm tra mười lăm phút.Cả lớp rì rầm như cái chợ,bởi ai cũng lo lắng cho số phận mình.Điều tối kị nhất của những môn thuộc bài là đây.Kiểm tra bất ngờ và không một tên nào chuẩn bị trước,đứa nào cũng cảm giác những điểm số có thể đếm được trên bàn tay bay qua lại lởn vởn quanh đầu chúng.Sau khi thầy đọc đề xong,cả lớp lại ồ lên một lần nữa,chúng nó kêu cứu nhưng thầy vẫn lắc đầu một cách lạnh lùng.
Chảnh chọe thì vô tư,nó ngồi khẩy khẩy cái món