Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343133

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3133 lượt.

có điều gì đó không tốt về cô ấy.Nó nhận ra trong đôi mắt cô ấy là một điều gì đó khiến nó khó chịu.

-Cậu không sao chứ?

-Sao cậu biết tớ...

-Tớ gọi cho cậu thì được người ta báo cho.

-Tớ bị nhẹ thôi nên tớ...

-Lần sau có chuyện gì phải gọi cho tớ,nhớ chưa?

-Ừ.

Luân hơi mất tự nhiên bởi My cũng đang ở đây,Luân lại nói:

-Đây là em gái tớ,nó là My.

-À,chị chào em.

My cũng gật đầu.

-Vậy mà chưa bao giờ cậu kể cho tớ về cô ấy,em cậu xinh quá.

Luân cười hiền lành,nụ cười của anh vô tình lọt vào mắt con bé.Nó thấy đau lòng,cảm giác cho nó biết nụ cười đó không bình thường.Nó nhìn hai người trao nhau bằng những ánh mắt khác lạ,chưa bao giờ anh nó nhìn nó bằng ánh mắt đó,khác biệt hoàn toàn.Không thể im lặng được nữa,nó phải tìm câu trả lời cho thắc mắc mà có thể khiến nó chết yểu đi vì điều đó.

-Anh hai,chị ấy là...

Luân đáp vu vơ:

-Lâm,bạn anh đó.

Con bé chưa thỏa mãn với những gì đi qua tai mình,nó giả vờ bông đùa với nụ cười méo xệch:

-Ái chà,anh ghê nha,có người yêu mà không giới thiệu cho em.

Nghe thế Luân đỏ ửng mặt lên,anh không biết nói gì nữa,cảm giác “thinh thích” khi nghe như thế.Con bé thì ngược lại,nó suýt gục ngã bởi nụ cười ngượng đó,nó thấy tim mình quánh lại,nó ghét nụ cười ấy,ghét anh ấy như lúc này,nó ghét nhan sắc của cô ta.Nó nghĩ Luân đã phản bội nó,chà đạp lên nó.Luân gieo cho nó hi vong thật nhiều vậy mà...Nó bình tĩnh đứng lên,cố gắng lắm,nó mới nở một nụ cười giả tạo thứ hai:

-Thôi em ra ngoài đây,anh chị cứ nói chuyện tự nhiên đi nhé.

Chưa kịp dứt lời nó đi vội ra ngoài,chỉ kịp để lại trong ánh mắt Lâm một giọt nước mắt khẽ rơi của nó.

My buông từng bước chân vô hồn đi qua dãy hành lang.Với tính cách của nó,nó sẽ làm ầm ĩ lên,nó sẽ chỉ thẳng vào mắt anh nó và quát,nó sẽ trút hết những gì đã trao anh ấy trước kia.Thế rồi khi thấy cô ta,nó không thể làm thế,nó đã lớn,đã biết suy nghĩ.Nó lấy gì mà sánh với người ta,nó là em gái mà,anh ấy đã thích nó bao giờ đâu,làm thế chỉ khiến nó thành kẻ hài hước đáng thương thôi.

-Này...

Quân lên tiếng khi thấy con bé đi ngang anh,đôi mắt nó là đôi mắt đẫm lệ,bước chân nó là bước chân “lưng chừng”,cơ thể nó là cơ thể mềm nhũn,thái độ nó là thái độ khác lạ.Mọi thứ đập vào mắt Quân là một sự ngỡ ngàng đến tội ngiệp.Thà cô đi qua anh,cô khẽ nguýt một cái rõ dài,hoặc cô gây sự với anh thì mọi chuyện có vẻ “hợp tự nhiên” hơn.Anh có cảm giác cô ta gặp chuyện gì đó.Anh lại gọi:

-Cứng đầu.

Nó không phản ứng,nó cứ đi.Quân không nói gì nữa,lặng lẽ ngồi nhìn theo hình bóng thẫn thờ ấy.Đột nhiên con nhỏ quay lại,nó sống dậy một cách nhanh chóng.

-Này,chị ta là ai thế?

Nó hỏi Quân.

-Chị nào?

-Người vừa đi vào thăm anh hai ấy.

-À,tưởng chuyện gì,tôi cũng không biết,chị ấy gọi vào điện thoại anh Luân,nên tôi bảo chị ấy đến đây.

-Là anh sao?Anh gọi chị ấy đến hả?

-Ừ

-Anh là thứ con trai lắm chuyện anh biết không hả?Anh gọi cô ta đến làm gì chứ.

Nó mắng như tát vào mặt anh,Quân không kịp chống đỡ,nó “ra đòn”quá nhanh.

-Cô...Cô..

Anh định sẽ đáp trả nhưng nhìn vào gương mặt ấy,anh lại thấy mềm lòng.My không nói gì hắn nữa,nó quay lại phòng bệnh,nó đứng nhìn qua cửa,nó thấy khó chịu,nó muốn biết Luân và cô ta sẽ làm gì,nói gì với nhau.Nó cứ đứng như thế nhìn vào trong,con bé chăm chú đến nổi Quân đứng đằng sau lưng mà nó cũng không hay,con nhỏ lại cười giả tạo lần thứ ba,nhưng lần này nước mắt nó rơi kịp lúc nụ cười ấy rớt xuống.

-Sao cậu lại im lặng không nói với tớ về chuyện cậu bị thương?

-Tớ xin lỗi,tớ nghĩ mình không sao mà.

-Khi nào khỏe hẳn thì ghé nhà tớ nghe?

-Ừ,có chuyện gì à?

-Không,có gì đâu,tớ muốn thế thôi.

-Ừ.

-Cậu giấu tớ nhiều thứ quá.

-Ý cậu là sao?

-Cậu có em gái?Tại sao cậu ở đây?

-À,tại tớ chưa có dịp thôi,tớ bị tai nạn nhẹ thôi.Luân nói dối.

-Em gái cậu,nó nhìn tớ lạ lắm.

-Là sao?

-Tớ không biết,tớ có cảm giác nó không thích tớ.

-Ừ,con bé tính nó vậy đấy,ngoài tớ ra thì ai nó cũng tỏ thái độ vậy cả.

-Thế à.Cậu đói chưa?Tớ mua gì cho cậu ăn nhé?

-Tớ chưa đói mà.

Luân nhìn chảnh chọe,à mà không từ giờ anh sẽ không gọi như thế nữa.Cô ấy đã trở nên hiền lành,dịu dàng từ lúc gặp lại anh rồi.Cô ấy không làm anh thấy nổi loạn như ngày trước.Giờ đây Lâm đã thực sự trưởng thành hoặc cũng có thể cô tỏ ra nhẹ nhàng như Luân muốn.

-Tớ phải về trường đây,cậu gắng nghỉ cho khỏe,tối nay tớ đến ở lại đây với cậu nghe.

-Không cần đâu mà,tớ khỏe rồi.

-Kệ tớ đi,tớ thích thế mà.Lát tớ sẽ về xin bố,tớ nghĩ bố sẽ đồng ý thôi.

Luân không nói gì nữa,nghe thế anh cũng thấy vui trong lòng,được ở cạnh cô ấy thì còn gì bằng nữa chứ.Anh lại mong tối đến thật nhanh,để được ở cạnh cô,anh sẽ kể cho cô nghe những chuyện xưa như trái đất và cũng có thể chẳng biết nói gì hết.Nhưng chỉ cần cô ấy ở đây Luân sẽ