Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343331

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3331 lượt.

ế ra ngoài thôi.Sau vụ này em nên ém đi một thời gian nhé.

-Em biết rồi.

Cô nhìn anh trìu mến.Cô hiểu vì chính cô đóng làm người thân của kẻ quá cố,cô đã khóc lóc suốt trong bệnh viện để ngụy tạo cho việc trốn thoát.



Hắn đánh một giấc tới chiều,nằm chán,hắn đứng dậy đi ra ngoài.Cửa đã bị xích từ bên ngoài,hắn hé một chút cánh cửa nhìn ra.Kiên đang chơi game còn một tên canh hắn thôi là Hưng Lỳ,Khánh nhìn Hưng với một sự thèm khát phủ đầy đôi mắt sâu hoắm.Anh đang gục đầu ngủ gật trên cái ghế đặt chễm chệ trước phòng hắn bị nhốt.Khánh lại đi vào,hắn nằm xuống sàn nhà và...rên la một cách thảm thiết khiến Hưng Lì tỉnh giấc,Hưng nhìn vào bên trong.Anh khiếp đảm khi nhìn Khánh quằn quại dưới đất,miệng hắn sủi bọt nhìn thấy gớm.”Kệ hắn đi,thằng chó ấy,hắn chết cũng mặc kệ”,nghĩ thế anh lại ngủ,chợt..như vừa suy nghĩ ra điều gì anh lại nhìn vào.

-Này,sao thế?

Khánh không lên tiếng,vẫn nằm bất động,miệng hắn trào ra bọt trắng xóa.Hưng thấy thế không nghĩ là hắn giả vờ,nhất là sau khi hắn vừa thoát chết.Anh nhanh chóng mở cửa vào chỗ hắn.Hưng lay lay hắn dậy.Đột nhiên hắn tỉnh giấc,hắn đưa nhanh con dao lam qua cuống họng Hưng,hắn cười nham nhở nhìn máu phun ra từ cổ họng Hưng Lì,anh đưa hai tay ôm lấy cổ mình.Hắn cười nhếch mép.

-Vĩnh biệt chú nhé.Con chó canh cửa.

Hưng thở một cách khó nhọc,rồi gục đi trên một vũng máu.Khánh nhanh chóng trốn thoát.Trong khi Kiên không hay biết gì bởi đôi tai anh bị át đi vì những tiếng chưởng thần bí của nhân vật game.

Vậy là Hưng Lì đã ra đi theo cách đau đớn nhất,không chỉ là sự đau đớn về thể xác mà là cái chết tức tưởi bởi kẻ tiểu nhân.Nếu quang minh chính đại thì không bao giờ anh sợ Khánh,Hưng chỉ cần vòng chặt tay qua người hắn thôi cũng khiến hắn bẹp dí.Có ai ngờ được sự thể lại như thế,với Khánh không có hai chữ “quân tử” chỉ có kết quả,lẽ ra Hưng nên hiểu điều đó sớm hơn,chỉ mong rằng ở bên kia thế giới anh sẽ lại là một người đàn ông đội trời đạp đất...

-Bố ơi,cho con xem ti vi nghe bố.

Dũng,một chiến sỹ công an đang ngồi nhâm nhi tờ báo Thanh Niên thì cô con gái anh lon ton lại gần.Anh tười cười nhìn nó với sự yêu thương trìu mến.

-Ừ,con mở xem đi,con gái yêu của bố.

Hôm nay anh được nghỉ phép một ngày,nên anh chỉ ở nhà với vợ và con gái.Dũng là người của Đội Điều Tra-Công An thành phố.Anh là nhân vật đáng chú ý nhất của Sở bởi tài phán đoán và khả năng cảm nhận đặc biệt.Dũng triệt phá được khá nhiều băng nhóm thời gian vừa qua.Chính anh là người tự tay bắt tên Khánh bốn năm về trước trong một quán bar.

Sau khi triệt phá được một mắc xích của nhóm Dung Tào anh được khen thưởng và nghỉ phép mấy ngày.Tất nhiên Dũng vẫn không biết rằng mình chỉ mới cắt được cái đuôi của một tổ chức thằn lằn.Dung Tào khá khôn ngoan để không bị nghi ngờ.Tổ chức của hắn là một hình kim tự tháp,phân theo cấp bậc,và những bậc dưới sẽ chẳng bao giờ biết những hệ thống phía trên.Chúng liên lạc với nhau qua những mắc xích trung thành và tuyệt nhiên khi một bộ phận bị đứt đoạn thì phía trên không bị ảnh hưởng gì.Đó là chưa kể chính sách đãi ngộ của hắn với những đàn em bị bắt.Gia đình chúng sẽ được chăm lo đầy đủ nếu hắn biết điều và ngược lại.Đôi khi cũng có một số tên bị khai thác quá mức khiến hắn không giữ kín mồm nhưng hắn cũng không biết ai mà khai,hắn chỉ làm theo lệnh của một ông chủ nhỏ.Cách liên lạc cũng khá kín đáo.Bởi thế đã nhiều năm qua đi nhưng chưa bao giờ Dung Tào bị sờ gáy.

-Anh ơi,xuống giúp em đi nào!Anh làm gì đấy?Tiếng gọi của Nga,vợ anh vang lên.

-Rồi,anh đến liền.

Dũng lặng lẽ bỏ tờ báo xuống vào bếp giúp vợ nhặt rau.Anh lập gia đình đã 8 năm từ lúc anh được nhận vào sở làm.Nga đã sinh cho anh một cô con gái dễ thương,cuộc sống của anh khá hạnh phúc.Đôi lúc cũng có chút xích mích vì công việc nhưng rồi cũng quen,Nga cũng hiểu những gì anh đang làm nên rất biết thông cảm.Có hôm anh phải làm việc cả đêm không về nhà Nga vẫn không giận hay phiền muộn.Cô vẫn chăm chút cho cô con gái,vẫn giữ được ngọn lửa hạnh phúc vốn có của mình.

Ngoài đời thường,Dũng khá hiền lành,yêu vợ thương con.Anh luôn chiều chuộng Nga bởi thế tình cảm của họ ngày càng khăng khít.Cứ mỗi dịp được nghỉ anh chỉ ở nhà không la cà quán sá như bạn đồng nghiệp.Bây giờ cũng vậy,anh vẫn trân trọng những khoảnh khắc gia đình.Dũng bê dĩa thức ăn lên bàn và gọi cô con gái vào ăn cơm.

-Nào,con gái của bố,vào ăn cơm thôi nào!

Cô bé cũng tiến lại gần bố nó.

-Nào,con gái ăn cơm rồi chiều bố chở đi học nha.

-Hôm nay bố chở con đi học thật à?A vui quá!!!vui quá!!!Con muốn ngày nào bố cũng chở con đi học cơ!

Lời nói của cô con gái khiến anh chạnh lòng.Đã lâu lắm anh không đưa nó đến trường.Thời gian anh chạy xe ngoài đường nhiều hơn ở nhà.Thấy chồng như thế Nga cũng an ủi.

-Không sao đâu anh,sau này lớn nó sẽ hiểu mà.Em cũng sẽ cố gắng giúp nó mà.Anh yên tâm.

Anh nhìn con với sự hối lỗi thấy rõ.Anh cám ơn trời vì mình đã lấy được cô vợ hiền lành và biết cảm t


Insane