Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3151 lượt.
,hắn nhắm nghiền mắt tận hưởng đê mê.
Ánh mắt hắn lại nhìn chăm chăm vào các cô gái mỗi lúc họ ghé ngang chỗ hắn.Hắn nuốt nước bọt ừng ực mỗi khi nhìn những đường cong ấy.Hắn thèm,đúng là vậy.Hắn ước giá như mình có thể ngủ với tất cả mọi cô gái trên đời này,ừ,hắn suy nghĩ bệnh hoạn thế đấy.Chính vì con quỷ dâm đãng ấy cứ hiện hữu trong người hắn nên hắn mới đến nơi này tận ...10 ngày.
Chuyện là thế này,sau khi hắn giết Hưng Lì.Hắn trốn chui,trốn lủi,sống vất vưởng đó đây.Hắn ngồi thu mình trong con hẻm nhìn ra đường,rồi hắn nhìn gái..nhưng hắn nhận ra hứng thú trong hắn chợt mất đi.Khánh khiếp đảm khi cảm nhận thấy sự khác lạ ấy.Khánh cố đưa mắt nhìn chăm hơn,một cô gái trong chiếc áo bó sát người,một cái quần ngắn cũn để lộ đôi chân trắng muốt.Ấy thế mà khi nhìn con bé,Khánh chỉ thấy rùng mình,hắn không còn có suy nghĩ nhơ bẩn với con bé ấy nữa.Hình ảnh hiện lên trong hắn lại là tên bệnh hoạn ấy,tên ấy lại sống trong bộ não bé nhỏ khiến hắn bỏ quên đi con quỷ dục vọng trong mình.
Khánh tức giận khi nghĩ về tên ấy,Khánh muốn vực dậy con quỷ dục vọng đã hình thành nên Khánh Tặc.Những gần gũi xác thịt với tên đồng tính khiến hắn hãi hùng,ô,vậy là hắn đã biết sợ.Nổi sợ duy nhất của cuộc đời hắn.Khánh cử tưởng hắn chỉ sợ thôi,vậy mà hậu quả còn nặng nề hơn thế.Sự giao hợp không như ý nhiều lần khiến hắn “lờn đi” và trở nên mất cảm giác với các cô gái.Hắn không can tâm,không muốn...không thể như thế...hắn điên cuồng lao đầu vào những cô gái mại dâm một cách không kiểm soát,hắn cố gắng tìm lại bản năng cho mình.Lần thứ nhất,lần thứ hai...cứ thế,bắt đầu hắn xóa dần cảm giác với thằng đồng tính khốn nạn.
Phải mất một tuần lễ,sau những thỏa mãn thấp hèn,hắn mới thấy ...chán.Bấy giờ hắn mới nghĩ về điều lớn lao hơn.
Hắn có thể sống được,hắn cướp giật chuyên nghiệp lắm rồi,nhưng hắn muốn biết cái kho ấy,Khánh không muốn sống một cuộc đời bỏ đi như thế này.Khánh không thể chỉ là “gà què ăn quẩn cối xay”.Khánh phải làm được gì đó có ý nghĩa hơn,ái chà...có ý nghĩa cơ đấy..!!Nói trắng ra là hắn cần một cuộc phiêu lưu,một thử thách cho cuộc đời rác rưởi của chính hắn.Nghĩ là làm hắn bắt xe lên ngay SaPa,tìm về quá khứ ngày xưa của Hoài.
Khánh bỏ rơi ngay hình ảnh nóng bỏng của cô gái xa lạ khi hắn suy nghĩ về cái kho.Hắn lấy quyển nhật kí của lão bạn tù ra.Hắn nhẩm thật kĩ cái địa chỉ nằm ngay dưới cái tên Bích Trâm.Có địa chỉ thì không khó để tìm,xe ôm đầy rẫy ra đó.Sau một tiếng vòng vèo,bác xe ôm cũng đưa được hắn tới đó.Khánh phải trả nhiều tiền cho lão ấy bởi căn nhà hắn tìm nằm phía ven thị trấn.Khánh ngước mắt nhìn lên,một ngôi biệt thự cổ kính,khá đường bệ.Kiến trúc ngôi nhà theo kiểu Pháp,chắc nó được xây dựng khá lâu và không một chút sửa sang,khá nguyên vẹn.Trước mặt Khánh là cái cổng nối hàng rào màu trắng đục,thấp ngang bụng hắn nhưng khá bắt mắt,khoảng sân rộng với hàng cây cau xanh chót vót.Nhìn xung quanh như một công viên vậy.Căn nhà màu gạch rất bắt mắt.Ngơ ngác một lúc hắn tia mắt vào người quét sân.
Thoáng thấy người lạ nhìn vào nhà gia chủ,một ông lão tóc bạc phơ tiến lại.
-Chú tìm ai?
-Bác cho cháu hỏi ở đây có ai tên là Bích Trâm không hả bác??
Nghe cái tên ấy,mắt lão sáng rực,lão nhìn Khánh.Lão ta không thiện cảm lắm với hắn.Tất nhiên là hắn biết lão không thích mình nhưng hắn cố tỏ ra thân thiện.
-Cháu là bạn của anh Hoài,là chồng của cô ấy.Cháu có thứ muốn giao cho cô ấy.
Và chỉ cần một câu nói ấy,lão mở lòng mình với hắn ngay lập tức.
-Cháu vào nhà đi.
Lão cất ngay cái chổi,lúi húi mở cổng cho hắn.Khánh quan sát xung quanh rồi lặng lẽ theo lão.Nhìn bề ngoài đã bề thế vậy mà bên trong còn lung linh hơn.Diện tích căn nhà có vẻ choáng ngợp quá,hắn đưa mắt nhìn lên mà mỏi cả cổ,ánh điện khắp mọi nơi,giống gì nhỉ??À đúng rồi,nhà thờ,một nhà thờ Thiên Chúa giáo.Khánh không nghĩ trước đây Hoài là một đại gia vậy đâu.
-Ta làm việc ở đây đã 30 năm.Nên ta biết người mà cậu tìm.Chỉ tiếc là bà chủ đã không còn ở đây nữa.
-Sao hả bác?Hắn thốt lên đầy thất vọng.
-Bà ấy đã bán căn nhà này cho người khác,chính là ông chủ hiện tại của ta.Vì ông chủ biết ta làm việc ở đây khá lâu nên giữ ta lại trông coi nhà cửa.
-Bà ấy chuyển đi đâu hả bác?Bao giờ vậy ạ?
-Cũng được mười mấy năm rồi,nghe đâu bà ấy theo một người con trai khác vào Sài Gòn lập nghiệp.
-Cháu xin lỗi,cháu là bạn của Hoài.Trước khi mất,Hoài có căn dặn cháu là tìm gặp bà ấy để giao cho bà ấy một số thứ.Bác có thể kể cho cháu về bà ấy để cháu tìm kiếm được không?
Ông nhìn Khánh,lâu lắm không ai hỏi về chuyện này và ông nghĩ mình sẽ kể cho hắn-một người thân của Hoài,dù thế nào thì Hoài cũng tin tưởng người thanh niên trai trẻ này.Tuổi già là như thế,người ta thích nói về quá khứ,người ta muốn nói hết những gì cất giấu mà chưa thể chia sẻ với ai,chắc ông nghĩ mình đã ở tuổi xế chiều và không thể mang hết tâm sự cùng ông xuống lòng đất được.Ông thở một cái rõ dài trước khi kể cho hắn nghe một chuyện tình buồn.
-C