XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sông ngầm

Sông ngầm

Tác giả: Lôi Mễ

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1343162

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3162 lượt.

hật và Địa ngục

Bàn Nhược tự được nằm giữa trung tâm thành phố, ban đầu chỉ là một ngôi chùa nhỏ rách nát, tiêu điều, không biết từ bao giờ, thiện nam tín nữ trong thành phố đến bái lễ cứ tăng lên từng ngày, dần dần trở thành một tu viện Phật giáo duy nhất trong thành phố này, nhang khói ở Bàn Nhược tự cũng ngày càng hưng vượng. Trong chùa cả ngày khói hương nghi ngút, các tăng nhân đều đỏ da thắm thịt trông thấy.
Người xưa có câu “Phú quý sinh lễ nghĩa” thật chẳng sai, cùng với sự nâng lên của đời sống vật chất, đời sống tâm linh của con người cũng càng lúc càng lúc càng sôi nổi. Số người quyên góp ủng hộ của cải vật chất cũng ngày một nhiều. Kim tiên sinh đang cầm một bó hương lớn, vừa chen lấn vào giữa đoàn người vừa chửi đổng: “Con bà nó, làm gì mà nhiều người như thế này?”
Lương Tứ Hải nhướng mày, bên mép lập tức hiện ra nét cười lạnh lẽo. Kim tiên sinh liền im miệng, cẩn thận rón rén đưa bó hương cho Lương Tứ Hải.
“1888 tệ,” Kim tiên sinh nhìn Lương Tứ Hải với ánh mắt dò hỏi, nói thêm một câu, “loại đắt nhất.”
Lương Tứ Hải nét mặt có chút ôn hòa, lạnh nhạt nói: “Đắt nhất, chưa chắc là thành tâm nhất, quan trọng là ở trong tâm” Kim tiên sinh nháy mắt mấy cái, chừng như nữa hiểu nữa không. Lương Tứ Hải khẽ cười, xoay người hướng cái lư hương lớn ở trung tâm đình viện đi tới.
Lúc thắp hương, khách hành hương chung quanh Lương Tứ Hải hơi nhốn nháo, dù sao, người có thể phô trương như thế ở Bàn Nhược tự cũng hiếm khi thấy. Lương Tứ Hải vờ như không nhìn thấy việc này, hai tay chắp lại, đứng im một hồi sau đó nhấc chân đi đến Đại Hùng bảo điện.
Sau khi tiến vào điện, Lương Tứ Hải chắp tay trước ngực hỏi thăm vị tăng nhân cầm chuông đứng bên cạnh tượng phật. Vị tăng nhân kia bộ dạng có vẻ đang rất uể oải, vừa nhìn thấy hắn, lập tức tỉnh táo trở lại, có vẻ như vị khách nhân này đã rất quen thuộc với ông ta, sau khi đáp lễ, lập tức gõ mạnh chiếc chuông ở trong tay. Tiếng chuông hùng tráng vang vọng thật lâu trong đại điện, các khách hành hương khác đang bái phật không nhịn được đều nhìn về phía này. Lương Tứ Hải mắt vẫn nhìn thẳng như trước, chậm rãi đến gần đệm quỳ, đứng trang nghiêm, chắp tay, hai chân hướng ra ngoài hình chữ bát (八), gót chân cách nhau khoảng 2 tấc, khoảng cách hai mũi chân khoảng 8 tấc, ánh mắt chăm chú nhìn vào giữa hai đầu ngón tay. Sau đó, tay phải của hắn hạ xuống trước tiên, tay trái vẫn giữ nguyên hình dạng chắp tay, từ từ hạ theo, lòng bàn tay phải ấn xuống giữa đệm quỳ, bàn tay trái vẫn giữ như lúc đầu, hai gối lập tức quỳ xuống. Sau khi quỳ xuống, bàn tay trái cũng xoay lại, ấn xuống giữa đệm quỳ phía bên trái cách bàn tay phải nửa bàn tay. Tiếp theo, bàn tay phải ở giữa đệm quỳ di chuyển về phía trước bên phải nữa bàn tay, ngang với bàn tay trái, trán cúi sát mặt đất.
Một đôi vợ chồng đang bái bên cạnh thấy vậy hơi kỳ lạ, người vợ thò tay chọc chọc người chồng đang dập đầu qua loa: “Anh nhìn xem người ta, làm thật bài bản, quả là rất thành tâm, chúng ta cũng làm theo đi.”
Kim tiên sinh mắt không chớp nhìn Lương Tứ Hải, mỗi lần lễ bái, trong miệng Lương tứ Hải lại lầm rẩm tựa hồ như đang nói gì đó, Kim tiên sinh hơi nghiêng lỗ tai, cố sức lắng nghe những lời nói kia, nhưng lại không nghe ra được gì cả.
Sau vài lần như thế, hai tay Lương Tứ Hải chụm lại rồi mở ra, lòng bàn tay hướng xuống sát mặt đất, đầu rời khỏi nệm quỳ, tay phải dời về ngay giữa đệm quỳ, bàn tay trái trở lại trước ngực, bàn tay phải chống người đứng thẳng dậy, hai tay lại chắp trước ngực.
Bái xong, Lương Tứ Hải mới quay vế phía một vị lão tăng đã đứng yên một bên từ lâu: “Tĩnh Năng đại sư.”
Tĩnh Năng chủ trì khom người đáp lễ, vẻ mặt tươi cười nói: “Lương thí chủ, anh lại tới.”
“Vâng.”
“Lần trước thí chủ lấy nghĩa làm gốc quyên 30 vạn tệ, bần tăng còn chưa kịp nói một tiếng cảm ơn với thí chủ.”
“Đại sư đừng khách khí” Lương Tứ Hải vội vàng nói, “đây là chuyện mà tôi nên làm mà.”
“Thí chủ một lòng hướng phật, Phật tổ nhất định sẽ phù hộ cho thí chủ.”
Lương Tứ Hải liền niệm “A di đà Phật”, dáng vẻ hết sức thành tâm. Lúc xoay người rời đi, Nét mặt Kim tiên sinh từ lúc bước vào chùa tới nay lần đầu tiên xuất hiện nụ cười.
**********
Trong phòng họp cục công an thành phố không khí rất nặng nề, tình huống bất ngờ xuất hiện chiều nay khiến cho tình tiết vụ án vốn đã rối lại càng thêm rối. Hàn Vệ Minh viết ra hai bản kết luận kiểm tra hoàn toàn khác nhau. Một bản kết quả âm tính ( qua kiểm tra xác minh người bị kiểm tra không liên quan tới vụ án), một bản khác lại là dương tính (qua kiểm tra xác minh người bị kiểm tra có liên quan tới vụ án). Theo ý ông, Hình Chí Sâm không nói dối về chuyện xảy ra ở khách sạn Thành Loan, có điều mục tiêu thực sự của ông ta khi tới khách sạn Thành Loan lại không phải đơn giản chỉ là để gặp mặt môt người nào đó. Tuy rằng Hàn Vệ Minh không giải thích rõ ràng việc này, nhưng xem qua biểu đồ kiểm ta cùng với hệ thống câu hỏi và trả lời mọi người đều hiểu rõ, mục đích Hình cục phó tới khách sạn Thành Loan chính là g