Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sông ngầm

Sông ngầm

Tác giả: Lôi Mễ

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1343104

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3104 lượt.

ng ngầm này hiện ra trước mắt người đó cảm giác của họ so với phương mộc giờ phút này cũng giống nhau như đúc. Dòng sông vẫn đứng lặng yên như vậy, lầm lũi chảy xuôi, cho dù bên ngoài đã trải qua bao năm tháng, vật đổi sao dời cũng không hề ảnh hưởng. Cho dù tới khi con người được tôn xưng vạn tuế đã tan thành sương khói, nó vẫn tồn tại như vậy, mấy trăm vạn năm vẫn một dáng hình như muốn chứng minh bản thân mãi mãi trường tồn.
Những thứ gọi là bất hủ đều vô nghĩa. Không ai biết rằng, sự vĩnh hằng mới đáng sợ biết bao.
Phương Mộc xem đồng hồ đeo tay, mới đó mà đã ba giờ sáng, thời gian không còn nhiều. Phương Mộc xem thiết bị định vị GPS, tính toán khoảng cách. Vị trí trước mắt của bản thân đã gần khúc sông được khai phá hơn một chút, chắc chắn chỗ giấu những bé gái kia không phải ở hạ du, nếu không sẽ rất dễ bị phát hiện.
Phương Mộc xoay người đi về hướng thượng du, mới bước đi mấy bước, liền phát hiện đường rất khó đi, lối đi này căn bản không hề có đường. Trong sơn động tuy tối tăm, nhưng mặt đất bằng phẳng, còn ở trên bờ sông này chỗ đặt chân chỉ là những tảng nham thạch cao thấp chằng chịt, hơi lơ là chút thôi, sẽ ngã xuống sông ngầm ngay. Phương mộc gắn đèn pin lên trên mũ, dùng cả tay chân bò tới. Chẳng mấy chốc toàn thân cậu đã đẫm mồ hôi. Điều này cũng dễ hiểu, nơi đây nhiệt độ khoảng chừng gần 10 độ, chênh lệch so với bên ngoài đến mấy chục độ. Phương mộc đứng ở một chỗ nham thạch tương đối bằng phẳng cởi áo khoác nhét vào ba lô, cảm thấy cơ thể di chuyển nhẹ nhàng hơn rất nhiều. 
Đoán chừng nơi mà đối phương đang ẩn náu có lẽ đã ở phía trước mặt không xa, Phương Mộc không dám vặn đèn pin quá sáng, bởi vậy chỗ mà ánh sáng đèn có thể chiếu tới đều là một màu đen của đất đá. Khi bò qua một khối nham thạch thấp hơn, trong ánh đèn đột nhiên thoáng xuất hiện màu trắng lấp loáng khiến cậu cảm thấy hơi ngạc nhiên. Cậu gỡ đèn pin xuống, đi tới chỗ có ánh quang, nhìn thấy phía sau một khối nham thạch gồ lên dường như có cái gì đó.
Phương Mộc ngẫm nghĩ, lấy từ trong balô ra cây gậy gấp, tay trái nắm chặt một góc nhũ đá phía trên, chân trái móc vào trong khe nham thạch, thân người cố gắng rướn về phía sông ngầm, sau khi làm đi làm lại mấy lần, rốt cục cũng có thể lôi cái thứ kia vào bờ. 
Sau khi đứng vững, Phương mộc nhìn thử thứ trong tay, hóa ra là bao ni lông của chai nước khoáng, chắc là từ trên thượng du trôi xuống, mắc vào phía sau khối nham thạch kia.
Vậy thì thượng du chắc chắn có người!
Điều này làm cho niềm tin của Phương Mộc tăng lên rất nhiều, điều đó chứng tỏ mình đã chọn đúng hướng đồng thời cũng khiến cậu nảy sinh một ý định.
Phương Mộc lấy từ trong ba lô ra bình nước khoáng chỉ còn một nửa, uống cạn, sau đó xé từ trong sổ ghi chép ra một mảnh giấy, vội vàng viết: Nếu như có người nhặt được tờ giấy này, chứng tỏ tôi đã gặp nguy hiểm, xin gọi: 1351428****, cám ơn. 
Đây là số điện thoại của Tiêu Vọng, lần trước cậu không nói lại chuyện giao dịch với Cảnh húc cho Tiêu Vọng biết, kết quả bản thân đã không bảo đảm nổi sự an toàn của Cảnh Húc, dẫn đến thua một nước cờ. Hơn nữa, Tiêu Vọng từng công tác tại cục công an thành phố S, điều động nhân lực cũng tương đối thuận lợi. Nếu như lần này mình có gặp bất trắc gì, Tiêu Vọng nhất định có thể lần theo manh mối này mà điều tra.
Phương Mộc gấp tờ giấy lại, nhét vào trong chai nước khoáng, cẩn thận để vào trong ba lô, có tờ giấy giống như bản di ngôn này khiến Phương Mộc như trút được gánh nặng cậu chỉnh lại hành trang tiếp tục tiến lên.
Trèo lên rồi lại leo xuống, quan sát, lắng nghe. Phương Mộc dần dần quên mất khái niệm về thời gian, chỉ biết tiến về phía trước. Đến lúc thiết bị định vị GPS trong tay báo hiệu bản thân sắp đi đến thượng nguồn sông ngầm, cậu mới để ý, một tiếng đồng hồ đã trôi qua.
Tốc độ của Phương Mộc chậm lại, tập trung chú ý theo dõi động tĩnh xung quanh, mục tiêu có lẽ ở ngay phía trước. Quả thật, sau khi qua một khúc ngoặt, màu nước sông trước mắt bỗng nhiên sáng lên trong xanh. Phía trước có ánh lửa!
Phương mộc lập tức tắt đèn pin, khom người xuống, lặng lẽ từng bước từng bước tiến tới.
Càng tới gần chỗ đó, nước sông càng sáng, còn mơ hồ có tiếng người vẳng tới. Phương Mộc nhìn thấy một khối nham thạch khổng lồ chừng mười mấy tấn chắn ngang con sông phía trước. Cậu núp ở phía sau nham thạch, quan sát xung quanh một chút, tới gần bức tường nham thạch, có mấy chỗ gồ lên, có thể bám vào để leo lên trên. Cậu vừa suy nghĩ, vừa dùng tay chân nhẹ nhàng trèo lên, tay trái vịn chặt nham thạch, dồn sức, cả cơ thể liền dán sát trên vách nham thạch. Chân phải của cậu dò dẫm ở trên khối nham thạch vài cái, tìm thấy một cái hốc đá cạn, dẫm vào đó, chân trái bước lên một chỗ nham thạch gồ lên. Phương Mộc hít sâu một hơi, bất ngờ dồn sức rướn lên trên, hai mắt liền thấy tình hình ở phía sau khối nham thạch.
Cách đó không xa, dưới vách đá có một khoảng đất trống lớn, trên đó rải rác mấy đống lửa, có bóng người chập chờn lay động. 
Phương mộc không dám nhìn nhiều, nhanh chóng rụt