Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1343115
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3115 lượt.
khoảng hai mét rồi ngoặt xuống dưới chiều sâu không xác định.
Phương mộc vứt tàn thuốc, đứng lên, ngẩng đầu ngó ánh trăng ngoài động, có thể đây là lần cuối cùng mình thấy được ánh trăng sáng.
Phương Mộc hít sâu một hơi, chui vào cửa động.
Rêu xanh trơn trượt ngoài sức tưởng tượng của Phương Mộc, vừa mới bước xuống cậu liền bị ngã sấp mặt, cả người lăn về phía trước. Phương mộc bất chấp khuôn mặt bị trầy xước vội vàng chụp lấy chiếc đèn bị văng ra, dưới ánh đèn pin, một động đá màu đen sâu thăm thẳm hiện ra trước mặt cậu. Động cao chừng 1,5 mét, chiều sâu không thể xác định. Phương Mộc điều chỉnh ánh sáng đèn pin tới mức yếu nhất, khom người, cẩn thận từ từ tiến về phía trước.
Trong động tràn ngập một mùi hôi thối, dưới chân có cảm giác trơn trượt, thỉnh thoảng còn truyền tới mấy tiếng “rắc” giòn tan. Phương Mộc chiếu đèn pin xuống chân, chỉ thấy một đám đen đặc, ở giữa đống lổn nhổn đó còn có một số vật thể màu trắng, nhìn qua giống như xương cốt động vật. Đang định xem rốt cục là cái gì, Phương Mộc lại thấy trước mặt tối om, tiếp đó một loạt tiếng phạch phạch vang lên, trong động bỗng nhiên bay lên một đám sinh vật gì đó. Phương mộc vội vàng dùng tay che đầu, cảm giác có mấy đôi cánh táp vào mặt, những cái vuốt sắc nhọn cào lên người. Bầy sinh vật này tới cũng nhanh mà đi cũng lẹ, trong nháy mắt biến mất ở một hướng khác của động.
Phương Mộc hoảng hồn dựa vào vách động, tim dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sau khi cố gắng phục hồi lại được tinh thần, cậu mới nhận ra loài sinh vật bay loạn xạ kia hẳn là dơi. Một nỗi lo âu càng lúc càng lớn ập vào lòng Phương Mộc: không biết động này dài bao nhiêu, cũng không biết bầy dơi bị đánh động bay tứ tung kia có làm cho người trong động phát hiện ra hay không?
Phương Mộc ngồi xổm người xuống, tắt đèn pin, nín thở tập trung, mấy phút đồng hồ sau, không gian trong động vẫn im lìm như trước, lúc này cậu mới bật sáng đèn pin, tiếp tục tiến tới. Đi được khoảng chừng mấy trăm mét, trước mặt đột nhiên xuất hiện một ngã ba. Ngoài lối đi thẳng về phía trước, hai bên trái phải cũng chia làm hai nhánh. Phương Mộc hơi do dự, lấy sổ ghi chép ra, ngậm đèn pin vẽ phác thảo một bản sơ đồ, sau đó chọn lối đi chính giữa tiếp tục tiến tới.
Đi được mấy chục mét, Phương Mộc phát hiện đây là một con đường cụt, trước mặt ngoài vách đá lỏm chởm, không còn lối đi nào khác. Phương Mộc theo đường cũ quay lại, rẽ vào lối đi bên trái, sau khi đi được một đoạn, phát hiện lối đi cũng là đường cụt, chỉ khác là ở cuối lối đi có một hồ nước nhỏ mà thôi. Phương Mộc vốc một vốc nước xem thử, nước rất trong, chắc là có mạch nước ngầm, dùng gậy gấp thăm dò cũng không thể thấy đáy.
Phương mộc vòng lại lần nữa, tiến về hướng bên phải, bên trong động vẫn một màu tối đen như cũ, tình trạng không khác gì so với lúc trước. Vì động bên trái có một hồ nước, cho nên để đề phòng sẩy chân rớt xuống nước, Phương mộc phải cẩn thận để tâm chú ý dưới chân. Đi được mười phút đồng hồ, bên tai bỗng nhiên mơ hồ truyền tới tiếng nước chảy, lòng phương mộc chợt lạnh, phía trước chẳng lẽ lại là một cái hồ nước, vậy thì thực sự là không có đường để đi rồi.
Phương mộc giơ đèn pin chiếu về phía trước, chỗ ánh sáng chiếu tới không phải là vách đá lởm chởm nữa mà dường như là một khoảng không rộng rãi. Phương Mộc lập tức chỉnh đèn pin tới nấc yếu nhất, đồng thời bước chậm lại, nhích từng chút từng chút một tới gần.
Cuối cùng, Phương Mộc dừng lại bên một cái cửa động khác, qua tiếng nước chảy cùng ánh đèn pin yếu ớt, Phương mộc có thể cảm nhận, hệ thống sông ngầm chảy xuyên qua động Long Vĩ đang ở ngay phía dưới cách cậu không đầy ba mét.
Phương Mộc soi đèn pin xuống dưới chân, rêu xanh trên cửa động cũng có dấu vết bị trà sát, lần theo dấu vết này, cậu nhìn thấy vết trà kéo dài từ khối nham thạch gồ gề trên cửa động thẳng đến gần bờ sông ngầm, chỉ cách một đoạn rất ngắn mà thôi.
Phương mộc không cầm nổi lòng mình trào dâng cảm giác hưng phấn, vậy là cuối cùng cũng tới rồi.
Cậu không vội đi xuống bờ sông ngầm, mà ngồi tại chỗ thận trọng quan sát động tĩnh chung quanh, sau khi xác định không có người, mới chậm rãi giẫm lên mấy khối nham thạch kia cẩn thận đi xuống.
Nói là bờ sông, kỳ thật nơi này chỉ cách mặt nước chừng nửa mét, Phương mộc xem thiết bị định vị toàn cầu GPS, chỗ cậu đang đứng nằm ở thựơng du sông ngầm, cũng chính ở khúc sông chưa được khai phá kia. Phương mộc quan sát bốn phía một chút, không có những ánh đèn lung linh, trước mắt chỉ là động đá vôi với dáng vẻ âm trầm đáng sợ, với những nhũ đá đã tồn tại hàng vạn năm, giống như những móng vuốt từ trên trời chụp xuống, còn dòng sông ngầm lẳng lặng chảy xuôi kia, giống như một cái miệng khổng lồ đang chực chờ nuốt trọn hết thảy. Phương Mộc nhìn chăm chú mọi thứ trước mặt, bỗng nhiên cảm thấy ớn lạnh. Đối diện với tạo vật đã hình thành từ thời tiền sử này một phương mộc còn chưa tới ba mươi tuổi thật sự là quá nhỏ bé. Mấy ngàn năm trước, hoặc lâu hơn nữa, có lẽ cũng có người từng bước vào đây và khi dòng sô