Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1341495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.
y bị Huyền Âm chân khí của tôi đóng băng, nên có thể dùng dương khícực mạnh hóa giải, chỉ cần tôi tháo Huyền Âm ra, linh khí trong ngườitôi chính là dương khí. " Tả Đăng Phong nói.
"Tháo nó cậu có bịảnh hưởng gì không?" Ngọc Phật ân cần hỏi. Lúc trước Tả Đăng Phong từngnói Huyền Âm quan hệ tới tánh mạng của hắn.
"Chắc chắn là có chứ. Nhưng hết cách rồi, linh khí của người không phải là dương tính, thìchỉ còn cách để tôi tới thôi." Tả Đăng Phong đáp, muốn gỡ dây thì phảitìm người buộc dây, nếu muốn cứu Minh Không, hắn phải ra tay.
"Ý tôi là tháo nó xuống thì cậu có bị cái gì không?" Ngọc Phật hỏi lại.
Tả Đăng Phong đỏ mặt không đáp, không có Huyền Âm trung hòa dương khítrong người, phản ứng đầu tiên chính là nhất trụ kình thiên, sau đó làda thịt bạo liệt, những chuyện này làm sao mà nói.
"Cảm ơn cậu."Ngọc Phật khẽ cảm ơn. Cô hiểu hắn làm mọi việc đều là vì cô, không ngờnăm đó ngẫu nhiên nổi lên thiện tâm tặng hắn một hạt đậu vàng, lại đượchắn hồi báo sâu nặng thế này, chẳng những quan tâm chiếu cố cô suốt bangày, đến lúc quan trọng còn lấy sinh mạng ra hỗ trợ.
Tả ĐăngPhong lắc đầu cười khổ, hắn giúp Ngọc Phật thực có một phần là vì báoân, nhưng nguyên nhân chủ yếu là nhận nhờ vả của người ta. Hắn khôngthể nói với Ngọc Phật là Kim Châm phái hắn tới để bảo vệ cô, nếu không,Ngọc Phật sẽ giận hắn, và giận cả Kim Châm nhiều chuyện. Nhưng mà khôngnói, Ngọc Phật lại nghĩ là hắn nặng tình trọng nghĩa, trong lòng cảmkích biết ơn.
"Ngọc Chân Nhân, con khỉ bị mất ở đâu?" Tả Đăng Phong cảm giác thời cơ đã đến, liền bắt đầu đặt câu hỏi.
"Nam Kinh, lúc đó Kim Châm Ngân Quan đều ở Nam Kinh, sau đó tôi mới tới."Ngọc Phật đáp. Nếu là trước đây chắc chắn cô không trả lời rồi.
"Tôi thực bội phục các người." Tả Đăng Phong gật gù. Thời điểm đó, ở NamKinh, quỷ tử đang tiến hành đại thảm sát, hễ là đàn ông, bất kể ông giàcon nít đều giết sạch, phụ nữ lớn nhỏ đều bị làm nhục rồi giết, Kim Châm Ngân Quan và Ngọc Phật đều chạy đến đó cứu người.
"Nếu khôngphải vì những người chẳng liên quan gì kia, thì tôi đã chẳng đi NamKinh, chẳng phải gặp mặt tên hòa thượng điên, Cửu nhi cũng không bị hắntrộm. Đều do Thu Đình sinh sự từ việc không đâu!" Ngọc Phật hừ mộttiếng.
Đỗ Thu Đình là tên thật của Kim Châm, Ngọc Phật nói thế có nghĩa là Thu Đình mời cô cùng tới Nam Kinh, Ngọc Phật đáp ứng lời mờiđến đó, ai ngờ ở đó lại bị Thiết Hài trộm mất con khỉ, nên Ngọc Phậttrách tội lên đầu Kim Châm.
"Con khỉ đó là sủng vật của người à?" Tả Đăng Phong thong thả từng chữ.
"Cửu nhi không phải là sủng vật, nó là bằng hữu của tôi. Hồi tôi còn nhỏ, nó đã từng cứu mạng tôi. Thôi đi, có nói cậu cũng không hiểu." Ngọc Phậtthở dài.
"Nó nhỏ như vậy, làm sao cứu được người?" Tả Đăng Phongsao chịu bỏ dở nửa chừng. Ngọc Phật bảo hắn không hiểu, kỳ thực hắnchẳng những hiểu, còn bị cảm động lây. Chỉ khác chăng là con khỉ đã bịThiết Hài trộm mất, còn con mèo mập thì bây giờ đang nhàn nhã nằm trêncây phơi nắng.
"Hai mươi năm trước Hồ Nam bị lũ lụt, tôi với cùng người nhà chạy nạn lên phía bắc, cha mẹ chị gái đều chết đói trênđường. Lúc đó, tôi mới bảy tuổi, chưa biết cách sống tự lập, nếu khôngmay nhờ gặp được Cửu nhi, tôi cũng đã chết đói rồi." Ngọc Phật vừa nóivừa thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Minh Không.
"Nó hái trái cây chongười à?" Tả Đăng Phong tiếp tục hỏi. Ngọc Phật đã vô ý nói lộ ra tuổicủa mình, Kim Châm nói không sai, Ngọc Phật đã được hai mươi bảy tuổi.
"Đồ ăn gì nó cũng tìm ra được, chỉ cần nó có thể cầm được cái đó mà thôi."Ngọc Phật thuận miệng đáp. Ý là con khỉ còn có thể trộm đồ.
"Người gặp nó ở đâu?" Tả Đăng Phong hỏi đến vấn đề trọng yếu.
"Trong một rừng cây cách phái Thần Châu hơn ba trăm dặm về phía đông bắc."Ngọc Phật trả lời không chút tập trung, cô dồn mọi chú ý vào chuyện sinh tử của Minh Không, Tả Đăng Phong hỏi gì thì thuận miệng đáp nấy. TảĐăng Phong lại chẳng vội gì đi cứu Minh Không, cứ để lão ta khó chịu một tí, dù sao cũng chẳng chết được.
"Người ta đồn con khỉ củangười là con vật xuất hiện sớm nhất trong mười hai địa chi, là một trong sáu con vật dương có thể làm cho nam nhân trường sinh bất lão, ThiếtHài trộm nó có phải vì lý do đó không?"
"Lục âm âm bất tử, lụcdương dương trường sinh chỉ là một truyền thuyết lâu đời, Minh Tịnhchẳng phải đi cầu trường sinh gì cả, lão trộm Cửu nhi vì thích nó thôi.Trên đường ta truy đuổi gắt gao, Cửu nhi tìm được cái gì, lão ăn cáinấy.
"Tôi lại rất tin truyền thuyết này, tôi đang muốn tìm cho đủ sáu con vật âm để cứu vợ sống lại, người có manh mối gì xin cho tôibiết." đến lúc này Tả Đăng Phong quyết định đi thẳng vào vấn đề. Quanhco lòng vòng không bằng nói thẳng, hơn nữa, con khỉ kia là dương, khôngliên quan gì tới mục đích của hắn.
Ngọc Phật lập tức chuyển chú ý khỏi Minh Không, quay sang nhìn Tả Đăng Phong, trong mắt đầy kinh n