Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015
Lượt xem: 1342339
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2339 lượt.
dựa lưng vào thân tàu, nhắm
mắt tĩnh tâm. Dưới chân là tiếng bánh xe va vào đường sắt tạo ra nhịp lắc đều đều,
bên tai là tiếng người ầm ĩ trong toa tàu, tôi cảm thấy trong đầu như có cây
lim đâm vào từng dây thần kinh đau nhói. Sau hơn hai tiếng đòng hồ, đoàn tàu chạy
chậm dần, cuối cùng tiến vào sân ga Thẩm Dương. Nghe theo thông báo, tôi mới bừng
tỉnh, vội xuống tàu, theo dòng người đông đúc ra khỏi sân ga.
Đứng
một mình giữa quảng trường nhà ga Thẩm Dương, từng đoàn hành khách vội vã lướt
qua tôi. Nhìn khung cảnh lạ lẫm xung quanh, tôi cắn chặt răng, nhủ thầm trong bụng:
Ta đã đến, ta nhất định sẽ tìm ra các người! Sau đó, tôi gọi chiếc taxi đi thẳng
đến chợ điện tử trên phố Tam Hảo khu Hoà Bình, mua một chiếc điện thoại mới và
một thẻ sim Thần Châu trả trước.
Thẩm
Dương là thành phố trực thuộc tỉnh, phồn hoa hơn Cẩm Châu rất nhiều, khắp nơi đều
thấy những toà nhà chọc trời, trên đường xe cộ nườm nượp, người người đi lại
như mắc cửi. Ở đây tôi không thông thuộc địa hình, đường phố cũng không nhớ
tên, nếu đơn độc chiến đấu chắc chắn sẽ thua thiệt, cần phải tìm một người dân
bản địa hướng dẫn, hỗ trợ mới được. Tôi có một vài bạn học hồi còn ở trường cảnh
sát, quan hệ cũng rất tốt, nhưng lúc này tôi đang chịu án, lại đang bỏ trốn,
sao dám đi tìm ai chứ?
Tôi
ngồi trên ghế đá ven đường, sàng lọc trong đầu từng người quen. Chợt tôi nhớ đến
một người, nếu không có gì bất trắc thì đây chắc chắn là lựa chọn tốt nhất.
Tôi
hào hứng rút điện thoại ra, thử gọi cho cô bạn học Tang Giai Tuệ, cũng là người
bạn tốt nhất của tôi trên đời này, hiện đang công tác tại tổng đội trinh sát
hình sự Sở Công an tỉnh.
Thật đen đủi, điện thoại của Tang Giai Tuệ lại tắt máy. Tôi thấy thất vọng,
bởi lẽ trong nghề cảnh sát hình sự của chúng tôi, sợ nhất là khi xảy ra
án mà không liên lạc được, vì thế đã có một quy ước ngầm đó là phải mở
máy 24/24 giờ. Nếu không có chuyện gì đặc biệt thì nhất thiết không được tắt máy, để đề phòng máy hết pin, bình thường còn phải đem theo pin dự
phòng nữa.
Tôi suy nghĩ hồi lâu, vẫn không can tâm chịu thua, lại gọi tiếp cho
tổng đội trinh sát hình sự, nói dối là người nhà của Tang Giai Tuệ, bảo ở nhà có việc gấp nhưng không liên hệ được với cô ấy. Người nhận điện
thoại thông báo cho tôi biết mấy ngày trước Tang Giai Tuệ đã đi ngoại
tỉnh phá án, hiện vẫn chưa về, hẹn tôi hôm khác gọi lại.
Cúp điện thoại xong, tôi thở dài thườn thượt, thầm trách phận đen đủi, tình hình này thì đành dựa vào chính mình thôi.
Tôi đứng dậy, quay đầu nhìn quanh tứ phía, trên đường dòng người đi
lại nườm nượp, tuy không ai nhìn tôi, nhưng hình như tất cả đều đang
giám sát tôi. Tôi chột dạ, vòng tay ra sau chạm vào tấm gỗ hồng mộc dắt
sau thắt lưng, quyết định trước tiên cần tìm một nơi an toàn để cất giấu đã, nếu lúc nào cũng đem theo bên người, cho dù không đánh mất thì cũng gây bất tiện cho hành động của tôi.
Tôi nghĩ tốt nhất nên mua một ngăn bảo hiểm ở ngân hàng, bèn kéo tay
một người đi đường hỏi thăm. Người đó cho biết gần đây có ngân hàng Kiến Thiết, ở chếch phía đối diện với Học viện Mỹ thuật Lỗ Tấn, sát ngay chợ đồ cổ Lỗ Viên.
Nghe thấy Học viện Mỹ thuật Lỗ Tấn ở ngay gần đó, tôi ngẩn người, tim đập loạn xạ, cảm xúc dâng trào. Học viện Mỹ thuật Lỗ Tấn không chỉ là
trường cũ của cậu tôi, mà hồi sáng tác tranh panorama, rất nhiều học giả và hoạ sĩ nội tiếng của ngôi trường này cũng tham gia. Một trong những
mục đích chuyến đi lần này của tôi chính là tìm gặp họ để điều tra.
Cảm ơn người đi đường xong, theo chỉ dẫn của anh ta, tôi băng qua các ngõ phố, đi đến học viện Mỹ thuật Lỗ Tấn. Trông thấy có bảo vệ ở cổng,
xuất phát từ tinh thần cảnh giác cao độ, tôi không dám xông vào trong,
chỉ đứng dưới gốc cây đối diện, lặng lẽ quan sát, tính xem làm thế nào
để trà trộn vào.
Cổng trường liên tục có sinh viên ra ra vào vào, khuôn mặt các em đều rất trẻ trung tươi tắn, khiến tôi nhớ lại cậu tôi hồi trẻ. Mải nhìn,
chợt tôi bất giác thấy hoảng hốt, ánh mắt mờ hẳn đi, hình như tôi vừa
nhìn thấy một người con trai, cắp tấm ván vẽ dưới nách, mỉm cười bước
nhanh về phía tôi. Dáng vẻ đó, cách ăn mặc đó giống hệt như cậu tôi thời trẻ, lại có vẻ giống như người chiến sĩ trong bức tranh.
Tiến gần thêm, tấm ván vẽ dưới nách cậu ta như hoá thành tấm gỗ hồng mộc, phát ra ánh sáng mờ mờ dưới ánh nắng mặt trời.
Tôi thấy hơi run, căng mắt nhìn kỹ, giữa ban ngày trời sáng, mọi thứ vẫn y nguyên.
Nghĩ lung tung một hồi lâu, cuối cùng tôi cũng từ bỏ ý định vào
trường, lắc đầu thở dài đi đến ngân hàng Kiến Thiết ở chỗ đầu lối rẽ.
Vừa định đẩy cửa bước vào, tôi chợt nhìn thấy chợ đồ cổ Lỗ Viên ở bên
cạnh, tim tôi đập mạnh, tại sao không tìm một người am hiểu giám định
tấm gỗ, xem bên trong nó rốt cuộc ẩn giấu bí mật gì?
Chợ đồ cổ Lỗ Viên là khu chợ đồ cổ lớn nhất vùng Đông Bắc, diện tích
rất rộng, có thể sánh ngang với chợ Phan Gia Viên ở Bắc Kinh, trục chính là một con phố dài, hai bên là các cửa hiệu san sát, cao có thấp có,
cột kèo chạm trổ, hoành phi bắt mắt, tất thảy đều mô phỏng the